how to apply vietnam visa on arrival online
+ Trả lời chủ đề
Trang 2/2 ĐầuĐầu 12
Hiện kết quả từ 16 tới 25 của 25
  1. #16
    "Quá khứ chỉ còn là ký ức, từ lâu nó đã không còn giống với hình ảnh trong mắt năm nào. Dù có lưu luyến cũng không nên quay đầu lại, quay đầu nhìn lại sẽ làm mất đi những gì tốt đẹp ban đầu và rồi sẽ thất vọng mà thôi.

    "Có lẽ, tất cả những gì mà bạn đã có đều tốt đẹp, chỉ cần bạn không còn sở hữu nó.
    "

    (Nghe nói anh yêu em - Thuấn Gian Khuynh Thành)



    "Những người yêu thầm đều nhớ rất rõ cảm giác khó diễn tả ấy. Dù sau này nhớ lại vẫn cảm thấy xót xa trong lòng, giống như quả táo xanh vậy, nhìn thì đẹp nhưng ăn thì chua chát. Có lẽ tình yêu vào cái tuổi ngây thơ ấy đẹp ở chính vị chua chát và không có kết quả."

    “Ý nghĩa của cuộc đời không phải là có một ván bài đẹp mà là… Đánh thắng một ván bài đen”.

    (OSC - Diệp Chi Linh)




    "Mà những kẻ nói xấu sau lưng người khác này, thường là loại tự cho mình là người thanh cao, dùng những tiêu chuẩn đạo đức, giẫm đạp lên hành vi của người khác; nhưng kì thực trong lòng thì ghen ăn tức ở."

    (Yêu em không cần quá cuồng si - Tịch Quyên)



    .... Định luật Murphy: "khi bạn căm ghét một người, anh ta sẽ luôn xuất hiện trước mặt bạn mọi lúc mọi nơi, còn khi bạn muốn gặp một người lại không thể tìm được anh ta......
    ......Trăng đến rằm thì trăng sẽ tròn.....
    ......Sẵn sàng đánh cược chấp nhận chịu thua....
    ..... Sự hy sinh của con người trong tình yêu không tỷ lệ thuận với niềm hạnh phúc mà họ giành được, người càng muốn yêu lại càng không được yêu....
    .....Món nợ lớn nhất của đời người là nợ tình cảm....



    ....Thà thu mình trong vỏ ốc còn hơn trần trụi gánh thương đau....



    (Anh có thích nước Mỹ không?" - Tân Dĩ Ổ)



    "Trong tim ai chẳng có một tòa thương thành"

    (Hóa ra anh vẫn ở đây - Tân Di Ổ)




    "Đến cuối cùng em đã yêu anh, nhưng em vĩnh viễn cũng sẽ không nói cho anh biết, bởi vì em sợ anh cảm thấy không kịp, sợ anh cảm thấy có lỗi.
    Sợ anh sẽ áy náy với em, sợ anh sẽ cảm thấy không yên tâm
    Anh luôn đợi em, còn em, sẽ dùng cả đời này để nhớ anh."


    (Giai Kỳ Như Mộng - Phỉ Ngã Tư Tồn)



    Nếu thế giới của một người vĩnh viễn chỉ có bóng tối vậy thì làm sao phân biệt được bình minh và hoàng hôn

    (Bình minh và hoàng hôn - Tân Di Ổ)



    "Tôi rất cô độc. Tôi khao khát được đến gần, khao khát được quan tâm. Hy vọng có một người bên tôi, lúc nào cũng bên tôi. Đó, sẽ là những giây phút hạnh phúc nhất."

    (Thần Long-Cõi Luân Hồi)



    "Kỳ thực thì trên đường này làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi"

    - Lỗ Tấn -


    "- Thế trước khi nhà sập thì anh đang làm gì?
    - Trước khi nhà sập thì anh đang nhớ em.."

    ( Đoạn đối thoại của Hoài Đan - Đức Lập trong "Cocktail cho tình yêu" - Trần Thu Trang )





    "Khuyết điểm lớn nhất của đàn ông là ham muốn được che chở, vì thế ưu điểm lớn nhất của một người phụ nữ là biết khéo léo làm cho mình trở nên yếu đuối."
    "Điều đáng sợ hơn sự lăng nhăng của người con trai chính là sự lạnh lùng và vô trách nhiệm."

    (Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn )




    "Yêu một người không yêu mình là sự tàn khốc ghê ghớm nhất. Yêu một người mãi mãi không thể yêu mình thì tình yêu đó có thể sẽ cháy hết trong một lần và tức thì bạn sẽ trở nên rắn rỏi hơn."
    "Một người đàn ông xuất sắc luôn có một đám người vây quanh, cả nam lẫn nữ. Một người phụ nữ xuất sắc thì luôn cô đơn, không có ai bên cạnh. Đàn ông ưu tú vì họ cô đơn, còn đàn bà cô đơn vì họ ưu tú."


    (Bốn năm phấn hồng - Dịch Phấn Hàn)



    Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ bạn sẽ nói lời từ chối.
    Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút...
    Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa?
    Mình biết, mình đã biết rõ, nhưng bạn có thể hiểu được không?
    Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh,
    Vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn quay trở về!


    (Hôn cái nào! Cô nàng xấu tính - Mễ Đồng)




    Này là bình minh. này là ban mai. này là ước mong mai là một ngày mới... đến sỏi đá còn tìm về nguồn cội... khi biết mặt trời lên trong ngày phán xét cuối cùng...
    ...
    Mỗi con đường đều có điểm kết thúc, em sẽ theo và chờ anh ở tận cuối con đường đời...
    ...
    Số phận không quyết định điều gì mà không có lý do của nó. Và điều đáng sợ nhất không phải là cái chết mà là sự sống trống rỗng. Nếu một người quyết định tặng cho người khác sự sống của mình, điều đó có nghĩa là người tặng muốn người được tặng sống một cuộc sống thực sự ý nghĩa...
    ...
    Anh có tin vào điều kỳ diệu không?

    ...
    (Trái tim của sói - Vũ Quỳnh Hương)



    Khăn tắm có mảnh vá, và một cuộc tình có miếng vá, đều làm lòng ta đau buồn như nhau.
    (MẢNH VÁ - Trăn Sinh / Trang Hạ dịch)




    Đôi khi phải sang trang để cái mới được viết tiếp.

    Đôi khi cái chết chỉ là ranh giới. Ranh giới giữa một cuộc đời vừa kết thúc và một cuộc đời khác bắt đầu.

    Nếu anh là người đàn ông của đời tôi, anh sẽ biết cách làm cho tôi ngạc nhiên và xúc động


    (Trở lại tìm nhau - Guillaume Musso)




    "Giờ thì phức tạp rồi đây, lấy đâu ra đàn bà chưa qua sử dụng khi họ luôn luôn bị sử dụng?"
    "Nếu một người có số mệnh, thì đó là đàn ông. Còn nếu một người chịu số mệnh, thì đó là đàn bà"

    (Tình ơi là tình - Elfriede Jelinek)

  2. #17
    "Có một ngọn đèn là có bấy nhiêu gia đình, bao giờ mới có 1 ngọn đèn thuộc về em?"

    (Anh trai em gái - Tào Đình)



    "Sống không lo nghĩ, không mong muốn, không đấu tranh là kiếp sống của 1 con dòi rồi. Chả lẽ những con dòi cũng có thể cất cao cái đầu múp míp của chúng để làm ra triết học và thơ ca?"
    (Tôi đi tìm cái tôi đã mất - Nguyễn Khải)




    "Vì Tấm mà nhân gian nhớ đến Bụt chứ không phải vì Bụt mà họ nhớ đến Tấm. Bụt chỉ tồn tại khi Bụt biết hiện ra đúng lúc... Có những người cứ làm được vài việc mà đúng ra trách nhiệm họ phải làm thì tự cho mình là Bụt. Họ ăn lương để hành động như Bụt lại ra vẻ chẳng ăn gì, chỉ ban phúc thôi"
    "Trong tình thương, không có chữ Tôi, chỉ có chữ Chúng ta thôi"

    (Thư bà vợ gửi cho bồ nhí - Lê Hoàng)



    "Tình yêu không phải là một trạng thái của tâm hồn mà là dấu hiệu của duyên số"



    "Mười năm của tuổi 50 có giá trị quyết định vì tôi nhận ra là mọi người đều ít tuổi hơn mình. Mười năm của tuổi 60 rất căng thẳng vì tôi nghi ngờ rằng mình không còn đủ thời gian để mắc sai lầm nữa. Mười năm của tuổi 70 thật là đáng sợ vì nhiều lúc tưởng đó là những tháng ngày cuối cùng..."

    (Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi - G.G Marquez)



    "Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ...
    Nhưng mà, cả đời là một quãng thời gian rất dài. Cái thứ gọi là tình yêu này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai của một người"...
    "Có thể yêu nhau trong bao lâu không quan trọng, quan trọng là … ta yêu hắn, hắn cũng yêu ta, ngay bây giờ, ngay phút giây này; và mỗi một khoảnh khắc đều là một sự vĩnh hằng."....

    (Yêu em không cần quá cuồng si - Tịch Quyên)



    hóa ra đàn ông như những củ hành tây.bạn phải
    lột hết lớp này tới lớp khác mới nhìn thấy ruột của nó.Lúc lột vỏ bạn sẽ
    chảy nước măt,lột tới lớp cuối cùng bạn mới phát hiện thì ra đàn ông
    không có trái tim...


    ( Anh có thích nước Mĩ không - Tân Di Ổ) hoặc ( Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn )
    Câu này mình không nhớ rõ thuộc tác phẩm nào trong hai tác phẩm trên




    "Tình yêu thời niên thiếu như một chén rượu nhạt, vốn cho rằng mình có thể uống cạn, thế nhưng rốt cuộc lại không thể chịu được vị rượu. Sau này, khi đã trưởng thành hơn mới biết rằng, thứ mà mình nên uống đã lẽ là trà chứ không phải là rượu".

    ( Tình muộn - Dạ Vi Lan)



    "Nước mắt so với tiếng cười vẫn thường chân thật hơn, khiến cho người ta ghi khắc lâu hơn. Bạn có thể sẽ không nhớ ai đã từng cười với bạn, nhưng chắc chắn sẽ nhớ kỹ người đã khóc vì bạn."
    (Song Diện An Khả - Ái Như Yên Hoa)



    ...Hóa ra sự xa cách giữa con người với con người bao giờ cũng vững bền hơn sự thấu hiểu."
    "...Có phải phụ nữ sinh ra là vì tình yêu hay không, vì thế đứng trước tình yêu, bao giờ họ cũng mạnh mẽ hơn đàn ông."
    "...Có lúc cái chúng ta cần, chỉ là bờ vai có thể nương tựa."
    "Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô."

    ("Anh có thích nước Mĩ không?"-Tân Di Ổ)

  3. #18
    “Tình cảm là bài học suốt đời của chúng ta"

    “Tình yêu. Phảng phất như đứng bên hồ nước, ngắm nhìn nó bừng lên rực rỡ, đưa tay ra, chạm vào, té ra chỉ là ảo giác. Nhưng nó vẫn tiếp tục, tự sinh tự diệt, không ngưng nghỉ. Đăm đắm ngắm nhìn nỗi đau man mác và cố chấp của mặt nước, không tài nào giải thích nổi.”

    "Khi yêu, anh phải tin tưởng nó. Khi chia tay, anh phải tin vào chính mình."

    “Hạnh phúc rốt cuộc là những thứ trừu tượng xa lắc.”

    “Mọi thứ mà chúng ta làm chỉ là gió mây mà thôi, tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Chẳng có thứ đáng thương chỉ vì không nỡ dứt. Vì vậy chúng ta buông tay.”

    “Cách của tình yêu và đủ mọi dạng mục đích. Chỉ có nguyên nhân khởi đầu của tình yêu đều giống nhau: đến từ những ảo tưởng đeo đuổi sự quay về êm ả mà chúng ta hằng khát khao. Nó không phải là lương thực của chúng ta. Không phải là gốc rễ của chúng ta. Nó. Chỉ là. Chỉ là ảo tưởng. Vì vậy tất thảy mọi thứ vốn nhẹ nhàng đều trở nên rõ nặng. Nhưng có nặng mấy cũng không thể nặng hơn nỗi cô độc mà chúng ta cho rằng có thể bị trả giá và dựa vào.”

    “Anh yêu ơi, anh là người em yêu. Chỉ là một khoảnh khắc mà thôi.”

    “Em không phải một du khách. Em chỉ là một người đang đi. Cứ đi mãi. Tới nơi đâu cũng có thể là nhà. Nơi đâu cũng không phải là nhà.”


    (Đảo tường vy _ Anni Bảo Bối)



    Ly rượu đầu làm người ta nhớ, ly rượu cuối khiến người ta say.
    ...
    Thời gian xóa nhòa đi đâu chỉ có tình yêu, mà còn cả khuôn mặt non nớt và nụ cười rạng rỡ của chúng ta ngày ấy.
    ...
    Cuộc đời như một chuyến xe mà chúng ta là người lái, mỗi khi qua một bến, sẽ có người lên và người xuống. Những người lên xe cùng chúng ta lúc khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời đi, còn người cùng chúng ta đến cuối hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có một ai.
    ...
    Ký ức là liều thuốc đắng giày vò người ta, nhưng nếu không có ký ức thì cuộc đời sẽ rất vô vị. Theo thời gian, dần dần nó cũng sẽ trở nên nhạt nhòa, những hình ảnh rõ ràng trong đó rồi cũng sẽ bị xé thành những mảnh vụn, chỉ riêng nỗi đau là người ta vẫn nhớ.


    (Nghe nói Anh yêu Em - Thuấn Gian Khuynh Thành)





    "Cháu hãy trả lời nó rằng cháu đồng ý nhận lời. Dù cháu có sợ hãi đến chết đi nữa, dù cháu có ân hận đi nữa cháu cũng nên trả lời nó rằng cháu đồng ý nhận lời, bởi vì nếu trả lời rằng không thì cháu sẽ phải ân hận suốt đời."

    ( Tình yêu thời thổ tả - Gabriel Garcia Marquez )





    " ...tiến hóa mấy triệu năm khỉ mới thành người, còn tụi ôn con này từ người thành khỉ cái một."

    ( Cảm giác trên dây - Nguyễn Ngọc Tư )




    "Khoảng cách ngàn cây số cũng không ngăn được những chiêm bao"

    "Thành phố giống như một sàn diễn lớn, và chúng tôi phải sống tròn vai."

    "Một mối tình có trăm kiểu bắt đầu, cũng nhiều cách kết thúc, một trong những cách đó là cô gái nói, anh ơi, anh sắp làm cha đó nghen."

    "Nhưng hơn ai hết, tôi biết không có gì vĩnh viễn. Sự biết này làm tôi hay buồn, khi ta ngồi cạnh nó, ta ở trong nó, cùng với nó, nghe thấy, chạm được nó, nhưng ta cũng đang mất nó, từ từ."

    (Khói trời lộng lẫy - Nguyễn Ngọc Tư)



    "... tri thức thay đổi được con người nhưng rượu còn quyền năng hơn, nó biến đổi được người đã sành chữ nghĩa"

    ( Rượu trắng - Nguyễn Ngọc Tư )



    Người ta nói "Hạnh phúc là khi người mình yêu hạnh phúc".
    Nhưng tại sao khi trông thấy nụ cười rực rỡ của anh khi dắt tay người đàn bà đó bước vào nhà hát trên bề mặt tạp chí, em lại chỉ muốn phá hủy chính bản thân thứ gọi là hạnh phúc?
    Anh giả dối hay thật lòng? Anh cười thật hay vờ vịt? Tại sao nó lại nồng ấm đến thế? Hay là vì bức ảnh quá nhỏ, quá mờ, và mọi chuyện là do em tưởng tượng ra? Hoặc là em đã sớm biến thành những con người ngu muội kia, một hai tin vào những gì báo chí thêu dệt?
    Em muốn anh hạnh phúc. Lại không muốn anh hạnh phúc.
    Không có em, anh hạnh phúc thì em biết phải làm sao đây… hả Luận…?


    (Phản Diện - Faithfair)

  4. #19
    "Từ nhiều năm nay, tôi suy nghĩ rất nhiều đến cái chết của mình, đến độ nó trở nên nhẹ tựa lông hồng với tôi. Nhưng chưa bao giờ tôi chuẩn bị tư tưởng về cái chết của mẹ nên không thể nào chịu đựng được ý nghĩ đó.
    Nhưng biết làm sao để hài hòa được tổ quốc và gia đình?
    Người lính sẽ là kẻ hủy hoại hạnh phúc của những người thân. Nếu cuộc sống của tôi là có ích, chắc tổ quốc phải chịu ơn sự hi sinh của một người đàn bà."


    (Thiếu nữ đánh cờ vây - Sơn Táp)



    Em có biết là những người câm điếc khóc cũng giống hệt như những người nói được và nghe được? Họ cũng bật ra những âm thanh tương tự. Khóc vì đau buồn hay vui sướng phải là khả năng đầu tiên của con người.Từ trước khi học nói.

    (Cô đơn trên mạng)

    Đây là bí mật của tớ. Nó đơn giản thôi: người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì mắt không nhìn thấy.

    (Hoàng tử bé/Le Petit Prince - Saint Exupéry)




    Bệnh sợ hãi độ cao là gì? Là nỗi sợ hãi khi đứng trên cao? Nhưng tại sao chúng ta vẫn thấy sợ hãi dù trên đài quan sát chúng ta đang đứng có tay cầm chắc chắn? Không, bệnh sợ hãi độ cao là cái gì khác với tính sợ hãi khoảng cao. Nó là tiếng kêu của khoảng không trống trải bên dưới. Nó dụ dỗ, đánh lừa chúng ta. Chính ý muốn nhảy từ trên cao xuống khiến chúng ta sợ hãi và vì thế chúng ta cố sức loay hoay tìm cách tự vệ.

    ( Đời nhẹ khôn kham - Milan Kundera )



    .. Bi kịch thực sự của Faust không phải là ông ta đã bán linh hồn cho quỷ dữ. Mà bi kịch thực sự là không có quỷ dữ để có thể mua linh hồn của bạn. Không có người mua. Chẳng ai đến giúp bạn bắt được quả bóng cuối cùng dù bạn ra giá thế nào.
    (Lời hứa lúc bình minh - Romain Gary)



    "Trong những cuộc đánh nhau, chỉ cần mình k phải là người bị đánh thì lúc nào cũng sẵn sàng !"

    (Sống như Tiểu Cường -Tứ Mao)



    Và cả hai đứa dù muốn hay không cũng phải quay mặt đi. Chúng tôi trông thấy nhưng không muốn nhìn nhau. Thật đau lòng phải thấy nhau rõ ràng đến cả ruột gan như thế. Nhưng quay đi để mất hắn thì mình trở nên đơn độc. Đấy, hãy chọn đi: hoặc căng mắt, đau đớn nhìn những gì hiện ra từ sương mù hoặc thả mình trôi đi.

    (Bay trên tổ chim cúc cu - Kenn Keyse)



    "Kỳ lạ làm sao," Haroun bảo Iff, "khi những điều xấu xa nhất lại có thể nhìn bình thường và, ờ, nhàm chán đến thế."

    (Haroun và biển truyện - Salman Rushdie)



    Cậu biết đấy, họ có nhiều loại sô-cô-la như thế này này, và cậu chỉ thích mấy loại này và không thích mấy loại kia chứ gì? Và cậu chén hết những loại cậu thích, những miếng còn lại toàn những loại cậu không thích chứ gì? Tớ luôn nghĩ đến chuyện đó mỗi khi có chuyện đau buồn. "Bây giờ thì chỉ có việc chén nốt chỗ kia thôi chứ làm sao đây, và mọi chuyện sẽ OK cả". Đời là một hộp sô-cô-la như vậy đấy!


    (Rừng Na-uy - Haruki Murakami)



    Cô gái đưa tôi vào một căn phòng rộng rãi và trống trơn. Tường và trần đều màu cà phê, mọi màu sắc đều tinh tế và quý phái. Người ta vẫn nói chung là màu "trắng", nhưng có trắng quý phái và trắng dung tục. Màu cũng có dòng dõi của nó".


    Cứ để bầu trời của em vẫn mãi mãi trong xanh, cứ để cho nụ cười ngọt ngào của em vẫn rạng rỡ không vướng chút ưu phiền trong phút giây sướng vui, hạnh phúc, cái niềm hạnh phúc mà em đã ban cho một trái tim cô đơn, tri kỷ! Trời ơi! Cả một phút dài hạnh phúc. Nhưng lẽ nào một phút đó là ít đối với suốt cả một đời người?...

    (Những đêm trắng - Dostoevsky)



    Dĩ nhiên tình yêu của chúng tôi vẫn còn đấy nhưng có điều là nó trở nên vô dụng, trơ trơ và nặng trĩu trong lòng, vô tích sự chẳng khác một tội phạm hay một sự kết án. Nó chỉ còn là một sự kiên nhẫn không tương lai và một sự đợi chò không ngày tháng.
    (Dịch hạch - Albert Camus)


    "Cả em và tử thần điều muốn có anh,nhưng em có lợi thế hơn ông ta bởi vì em yêu anh, yêu anh sâu sắc"

    (Yêu anh hơn cả Tử Thần-Tào Đình)

  5. #20
    Người ta nói mãi nói hoài về sự kết tinh đột ngột của tình yêu. Quá trình tan rã chậm chạp ta chẳng nghe nói đến bao giờ, là một hiện tượng tâm lý gây hứng thú cho ta nhiều. Ta cho rằng người ta có thể quan sát nó sau một thời gian lâu hay mau, trong tất cả các cuộc hôn nhân vì tình...
    Thật là đề tài tiểu thuyết tuyệt vời: sau mười lăm, hai mươi năm cuộc sống vợ chồng, là quá trình họ ngày càng tan rã nhau ra! Chừng nào còn yêu và muốn được yêu, kẻ si tình không thể phô bày con người thật của mình, hơn nữa không thấy rõ người mình yêu - mà chỉ thấy ở người đó một thần tượng do mình tô vẽ, thần thánh hóa và sáng tạo nên.


    (Bọn làm bạc giả - Andre Gide)



    Vì bản tính con người là yêu thương, rồi phá huỷ, rồi lại yêu thương điều mà họ quý nhất.
    ...
    Không hề có sự tình cờ nào trong vũ trụ cả.


    (Đối thoại với Thượng Đế - Neale Donald Walsch)


    "Đời vui quá, không buồn được."

    (Ba phút sự thật - Phùng Quán)


    Chính trị và tội ác cũng như nhau.

    [Michael Corleone - Bố già (phần 3)]

    Tôi nghĩ bụng: đã gọi là hy vọng thì không thể nói đâu là thực, đâu là hư. Cũng giống như những con đường trên mặt đất; kỳ thực, trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi.

    (Lỗ Tấn - Cố hương)



    Trong hiện thực kịch vui tồn tại chỉ dành cho khán giả chứ không bao giờ cho người tham gia. Điều xảy ra với họ hoặc là bi kịch, hoặc là vở kịch tâm lý phức tạp và xót xa mà thôi.
    (Thiên tài và nữ thần - A. Huxley)

  6. Các bạn thích bài này:

    D_H

  7. #21
    “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”
    ( Ruồi trâu - Ethel Lilian Voynich )

    Đây là điều mình đang muốn nói với một người

  8. #22
    “Xưa nay chiến tranh nổ ra cũng chỉ vì miếng ăn. Mặc dù người ta luôn tìm cách che lấp đi bằng những điều cao cả.”

  9. #23
    Đau đớn thay những kiếp sống muốn cất cánh bay cao nhưng lại bị áo cơm ghì sát đất

    < Sống mòn - Nam Cao>




    Tôi tin bản thân của nỗi đau. Có bước đi trong bóng tối. Lý do để tôi chờ đợi. Là sự kiếm tìm. Một thứ ánh sáng riêng

    <Hy vọng - Đỗ Trọng Khải>





    Khóc là nhục. Rên, hèn. Van, yếu đuối.
    Và dại khờ là những lũ người câm
    Trên đường đi như những bóng âm thầm
    Nhận đau khổ mà gửi vào im lặng


    <Liên hiệp lại - Tố Hữu>

  10. #24
    admin thật là công phu khi dẫn một loạt những câu nói trong các tác phẩm văn học đó.

  11. #25
    ad đọc được nhiều thật đấy

+ Trả lời chủ đề
Trang 2/2 ĐầuĐầu 12

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình