“Thú vị chứ, tất nhiên là thú vị rồi, thứ mình thích thì phải tranh giành, ai mà có thể đưa thứ cậu thích đến tận mặt cậu được? Người cũng thế... "
( Đây là câu nói mà mình rất tâm đắc
)
(Ai là ai của ai - Tiên Chanh)
Thực ra, chờ đợi và thời gian chẳng có gì liên quan đến nhau, đó là một thói quen, nó tự nảy sinh, còn anh không thể cưỡng lại.
( Bên nhau trọn đời - Cố Mạn )
Phải, tôi yêu anh ấy, chỉ cần anh ấy yêu tôi, cho dù là anh ấy lợi dụng, lừa gạt tôi, chỉ cần anh ấy đừng làm tổn thương tôi, tôi vẫn sẽ yêu anh ấy. Tình yêu, không chỉ là đòi hỏi, lợi dụng tôi một lúc nhưng không hề làm tổn thương tôi, thì sao lại không thể?”
Hắn cười, “Lợi dụng, lừa gạt không bị coi là làm tổn thương à?”
“Không hẳn thế, không ai có thể có lý do đòi hỏi đối phương phải dâng hiến tất cả. Cùng lúc với việc bạn tận hưởng tình yêu của anh ấy dành cho bạn, thì bạn cũng phải trả giá, như thế mới đúng, cho dù là bạn tự nguyện cho, hay là bị anh ấy lấy đi trong vô thức. Nếu không, đó chỉ có thể gọi là được cưng chiều, được cưng chiều như vật cưng.”
( CÔNG CHÚA CẦU THÂN - Tiên Chanh )
Nếu như, anh biết rằng sẽ có một ngày yêu em đến như thế,
... Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên!
( Anh sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên - Cố Mạn )
"Nhớ là cần phải quên phải quên
Em tự nhắc nhở mình
Anh giờ đã là
Một bóng hình trong biển người mênh mông
Thời gian đã trôi đi
Em cần phải có hồi ức mới
…
Người ta sẽ không thể quyết định nổi sẽ động lòng vì ai
Nhưng ít ra có thể quyết định rằng bỏ hay không bỏ
Em thừa nhận rằng em
Vẫn sẽ yêu anh
Nhưng em sẽ mãi mãi không tìm lại ký ức này nữa
.....
Hạnh phúc thực chất là điều mong manh và khó nắm giữ nhất, giống như bong bóng xà phòng, nếu không chủ động đấu tranh, giữ gìn và nắm lấy thì ta sẽ không bao giờ có được nó."
(Bong bóng mùa hè - Minh Hiểu Khê)
"Một năm cũng dài mà một năm cũng ngắn... đối với một sự mất mát thì một năm còn có nghĩa là vô tận.... Nỗi đau có thể một năm... Vết cứa có thể sâu một năm.... Vết sẹo có thể in một năm hình hài... Nhưng vô tận... vô tình cái chết là mãi mãi..."
"Em chưa bao giờ muốn cho ai biết về cảm xúc của mình! Em như một con bướm đen không lộ sắc, như một loài bướm đa màu luôn ẩn giấu trong hoa.... cái lớp nguỵ trang của em quá tốt, tốt đến lạnh lùng để che dấu tất cả! Cách tốt nhất để em mãi yêu anh là rời xa em.... Em chưa bao giờ nhớ giọng nói của anh.... Ngay cả khi anh nhắm mắt, anh vẫn có thể nhận ra tiếng thở của em.... Vì thế, anh nhường em đôi mắt, để em nhận ra anh.... và nhìn thấy anh...Em cần phải nhìn thấy, còn anh chỉ cần lắng nghe thôi.... Em càn yêu là phải rõ ra từng lời, anh chỉ cần cảm nhận trong cuộc đời anh có.... Có lẽ em đã hận anh, khi anh nói anh xa em để tìm về nơi yên ổn... bởi vì em là sóng.... em cứ thầm lặng và em cứ ào ạt.... Để em yêu là làm em đau... thà ta xa nhau để em ngừng đau ... anh hạnh phúc...."
Yêu và yêu những con sóng ngược chiều... va đập vào nhau và cùng nhau vỡ nát.... Ra đi đôi khi là mất mát... đôi khi là tan nát vĩnh hằng..."
(Hình xăm con bướm đỏ- Gào)