how to apply vietnam visa on arrival online
+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 13 của 13
  1. #1

    Tư duy tích cực là gì?

    Chào các bạn,

    Mình xin chia sẻ với các bạn một bài viết về tư duy tích cực và cuộc sống do tác giả Trần Đình Hoành viết trên blog Đọt chuối non tại địa chỉ http://dotchuoinon.com/. Đọt chuối non gồm nhiều bài viết và chia sẻ về thái độ sống tích cực và kỹ năng cuộc sống rất hay và bổ ích.

    Hy vọng các bạn tìm thấy sự bổ ích.

    Xin chia sẻ tiếp. Làn sóng tích cực bắt đầu ở mỗi chúng ta.

    Chúc các bạn một ngày vui,

    Hiển
    Học sinh lớp A1, 1995-1998
    PS: Xin cám ơn bạn Tùng đã cho mình mượn nick để post bài viết này.


    Tư duy tích cực là gì ?

    Chào các bạn,

    Tư duy tích cực là gì? Tư duy tích cực khác với một vài loại tư duy khác như thế nào?

    Tại sao ta lại cần tư duy tích cực?

    “Tư duy” thường có nghĩa là suy nghĩ, và nói đến suy nghĩ là ta
    thường có ấn tượng rằng đó là một hoạt động của não bộ một lúc nào đó.
    Thực ra, từ “tư duy” ở đây rông rãi hơn, và có nghĩa là một thái độ
    sống, một cái nhìn về cuộc đời và sự sống, tương tự như tư duy trong
    cụm từ “thay đổi tư duy.” Tư duy tích cực chính là “sống tích cực” hay
    “thái độ tích cực.”

    “Tích cực” có nghĩa là … không tiêu cực ), là

    (1) khi nhìn mọi sự, mọi vật, mọi vấn đề ta luôn luôn thấy cái hay, cái đẹp, cái tốt;

    (2) nếu thấy cái xấu ta có khả năng biến cái xấu thành cái tốt; và

    (3) luôn luôn hướng đến hành động để làm mọi sự tốt hơn.

    Ví dụ: (1) Bạn A. của mình thật năng động và có lòng tốt với mọi
    người, (2) chỉ hơi keo kiệt một tí, nhưng như vậy thì, nếu bạn làm thủ
    quỹ cho nhóm mình, chắc chắn là quỹ chẳng bao giờ thiếu hụt, và (3) cứ
    làm từ thiện hoài thì chắc chắn là bạn sẽ từ từ biết cách “phung phí”
    tiền cho người nghèo khổ.

    Đặc điểm của tư duy tích cực là

    (1) tập trung cái nhìn và tư tưởng vào cái tốt, nếu thấy cái xấu
    cũng phải tìm cho ra cái tốt trong cái xấu để tập trung tư tưởng vào
    đó, và

    (2) dùng cái tốt như là động lực thúc đẩy mình sống và làm việc, đi
    đến mục đích cuối cùng là làm cho cuộc đời tốt đẹp hơn. Cuộc đời đây là
    cuộc đời của chính mình, và là cuộc đời của thế giới mình sống. Tức là,
    cái tốt vừa là động lực thúc đẩy mình sống, vừa là mục tiêu tối hậu của cuộc sống.

    Thông thường người ta thường phân chia thế giới thành hai nhóm
    người—tích cực và tiêu cực. Nhưng đó chỉ là cách nói tắt cho thuận
    tiện; thực ra ai cũng vừa tích cực vừa tiêu cực, chỉ là khuynh hướng
    nào mạnh hơn mà thôi. Hơn nữa, thông thường ta hay có thói quen tích
    cực hay tiêu cực tùy theo… trời mưa nắng và tùy theo đối tượng suy
    tưởng là người yêu hay… ông hàng xóm khó chịu.

    Ta thực tập tư duy tích cực để ta luôn luôn tích cực–những ngày nắng
    đẹp cũng như những ngày ngập lụt, khi dạo phố với người yêu cũng như
    khi bị đụng xe–đối với tất cả mọi người–bạn thân hay địch thủ, thánh
    nhân hay đồ tể.


    Bay!

    Và ta cần “thực tập” vì tâm tính không dễ gì thay đổi được. Tâm tính
    của mỗi người là một bộ máy tâm sinh lý đặc biệt, cứ như thế mà vui
    buồn yêu ghét. Không phải muốn đổi tâm tính là có thể làm xong trong
    một ngày, một tuần. Nếu cơ thể cần được tập luyện mỗi ngày, khá lên mỗi
    ngày một tí, vài ba năm mới được như vận động viên, thì tâm tính cũng
    thế, cũng phải được rèn luyện mỗi ngày, không, mỗi phút giây ta sống.
    Và phải kiên nhẫn một thời gian thì mới có được kết quả “trông thấy”.

    Nhưng tại sao ta phải suy tư tích cực? Trời sinh sao để vậy không được sao?

    Trước hết, tâm tính của ta không phải do trời sinh. Các yếu tố di
    truyền có dự phần một tí, như là sinh ra thì có hai tay hai chân, nhưng
    có đai đen Judo hay một cơ thể èo ọt bệnh hoạn là do ta. Trí lực và tâm
    lực cũng thế, trời sinh ra có tâm trí, tích cực hay tiêu cực là do ta.

    Và thực ra thì chẳng ai bắt ta phải tích cực hay tiêu cực cả, sống
    cách nào là sở thích cá nhân và tự do lựa chọn của mỗi người. Nếu ta
    muốn làm thư sinh trói gà không chặt, tối ngày thương mây khóc gió, như
    các nho sĩ trong Số Đỏ, thì cũng được. Nhưng nếu ta muốn mạnh mẽ từ thể
    chất đến tinh thần, sống như hải âu cưỡi gió trên những lọn sóng đại
    dương, thì ta phải tư duy tích cực. Chỉ là vấn đề lựa chọn.

    Một trong những câu hỏi ta hay gặp khi nói đến tư duy tích cực là:
    “Đôi khi ta cũng cần phải phê phán chứ. Critial thinking cũng cần vậy.”
    Critical thinking, tạm dịch là tư duy phê phán, là một phương thức suy
    nghĩ rất được chú trọng ngày nay. Thực ra critical vừa có nghĩa là phê
    phán, vừa có nghĩa là nghiêm trọng. Đây là cách suy nghĩ đặt trọng tâm
    vào nghi vấn—đánh dấu hỏi tất cả các tiền đề, các kết luận, các dữ
    kiện, các phương pháp làm việc, trong một vấn đề, cho đến khi ta thỏa
    mãn với độ chính xác của tất cả các điều này và đi đến một kết luận
    chính xác. Và nếu nói đến nghi vấn và phê phán tức là nói đến việc phải
    mang cái xấu (và cái tốt) ra mổ xẻ. Mà nói đến cái xấu là có người nghĩ
    rằng như vậy có vẻ không tích cực.

    Chúng ta sẽ nói đến critical thinking chi tiết hơn trong một dịp
    khác. Tại đây chúng ta chỉ cần nhắc rằng, critical thinking (tư duy phê
    phán) và positive thinking (tư duy tích cực) đều cần thiết và có thể đi
    đôi với nhau. Positive thinking là một thái độ sống, hơn là một phương
    thức suy nghĩ. Critical thinking là một phương thức suy nghĩ. Ta có thể
    dùng critical thinking với một thái độ tích cực, hoặc với một thái độ
    tiêu cực.

    Ví dụ, đối diện với các vấn đề giáo dục, ta có thể dùng critical
    thinking để mang ra một số các vấn đề như chương trình học chưa khoa
    học và thực tiễn, phương pháp giảng dạy còn từ chương, lương giáo viên
    còn thấp, học cụ còn thiếu thốn, v.v… Nếu là người tiêu cực thì ta sẽ
    ngồi đó nhăn nhó phàn nàn: “Nhà nước ta tồi, dân ta tồi. Chấm hết.”
    Nhưng nếu là người tích cực thì ta sẽ nhìn vào các yếu tố tích cực như
    văn hóa Việt kính trọng thầy cô, kinh tế quốc gia phát triển khá trong
    thập niên qua, một số các công ty viễn thông (Internet) là công ty nhà
    nước, liên hệ quốc tế tốt, người Việt ở nước ngoài đông, để tính đến
    một kế hoạch vận dụng tất cả sức mạnh nầy vào việc cải cách giáo dục.

    Critical thinking là một phương pháp phân tích để tìm hiểu một vấn
    đề thật kỹ. Positivie thinking là một thái độ tích cực ta có trong khi
    làm công việc phân tích tìm hiểu đó. Cả hai đi đôi với nhau rất tốt.

    Tư duy tích cực là chủ động, dùng thái độ của mình để tạo ra thế
    giới của mình. Thế giới của mình là cơ thể và đầu óc của mình, gia đình
    mình, bạn bè mình, những công việc mình làm, những người mình giao tiếp
    hằng ngày. Mình chủ động tích cực để biến thế giới đó và những người
    trong thế giới đó trở thành vui vẻ hơn và tích cực hơn một tí. Thay vì
    cứ sống theo lối phản ứng—gặp người vui thì vui, gặp người cau có thì
    cau có—tức là làm cho thế giới của mình chao đảo từng phút từng giờ,
    thì mình chủ động giữ thế giới của mình an vui tích cực luôn luôn. Điều
    này, trên phương diện triết lý, có thể gọi là duy tâm, tức là dùng tâm
    thức của mình để quản lí mình và môi trường sống của mình đó, các bạn a.

    Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

    Mến,

    Hoành
    It is not the answer that enlightens, but the question

  2. Được thích 4 lần:


  3. #2

    Nửa ly nước

    Tác giả: Trần Đình Hoành
    Website: http://dotchuoinon.com

    Nửa ly nước

    Các bạn mến,

    Hôm nay bên hội hoa xuân, nam thanh nữ tú dập dìu, cười nói xôn xao. Nhưng ai đó lầm lũi giữa dòng người, nhìn những cánh hoa muôn sắc mà nghe lòng tê tái: “Hoa ơi, sao ngươi cứ vô tình?”

    Hôm qua trời mưa, những em bé tắm mưa cười đùa trong hẻm nhỏ, đôi tình nhân ôm nhau che dù bước trong mưa. Nhưng người cô phụ chờ chồng nhìn những dòng mưa như những dòng nước mắt.

    Vậy thì mưa buồn hay vui? Hoa vô tình hay hữu ý?

    Mưa chỉ là mưa. Hoa chỉ là hoa. Hoa đâu có ý tình, mưa đâu có buồn vui. Chẳng qua chỉ vì lòng người xuống lên, bập bềnh, trôi nổi.

    Tất cả những hiện tượng bên ngoài, đều không có ý nghĩa gì tự chúng cả; các ý nghĩa đều từ tư duy của ta mà sinh ra. Mưa chỉ là mưa; nếu ta cho là mưa buồn thì mưa buồn, nếu ta cho là mưa vui thì mưa vui. Nắng chỉ là nắng; nếu ta cho là nắng đẹp thì nắng đẹp, nếu ta cho là nắng chói thì nắng chói.

    Tất cả các tình cảm–vui, buồn, giận, ghét, yêu, thích–chỉ là phản ứng của ta đối với sự việc bên ngoài. Nếu chàng trễ hẹn mà ta cau có phàn nàn thì cũng phải, hoặc ta cười vui vì kẹt xe thế mà chàng cũng đến cho bằng được thì cũng phải. Trễ hẹn chỉ là trễ hẹn. Đó chẳng phải là chuyện vui hay buồn, tốt hay xấu. Vui buồn chỉ là phản ứng của ta đối với việc trễ hẹn thôi.

    Nửa ly nước, nếu nói là đầy nửa ly thì cũng đúng, mà cạn nửa ly thì cũng đúng. Đằng nào cũng đúng. Tất cả chỉ tùy thuộc vào sự lựa chọn của chúng ta thôi. Ta muốn tư duy tích cực, yêu đời, mạnh mẽ? Hay là muốn làm kẻ phàn nàn, người thua cuộc?

    Vui buồn, yêu ghét, tích cực tiêu cực, không phải từ ngoài đến. Cũng không phải là bẩm tính trời sinh. Chúng chỉ là thói quen của ta phản ứng lại với các tác nhân bên ngoài. Nếu ta quen càu nhàu, phàn nàn, tiêu cực, thì cả đời ta luôn luôn càu nhàu, phàn nàn, tiêu cực. (Và có lẽ là cũng sẽ kết hôn với người càu nhàu, phàn nàn, tiêu cực. Nồi nào vung nấy). Nếu ta quen mĩm cười, vui vẻ, nồng nhiệt, thì cả đời ta luôn luôn mĩm cười, vui vẻ, nồng nhiệt.

    Và trong hai loại người này, bạn biết là ai sẽ thành công trong đời, phải không?


    Victory!

    Bạn mới mua một chiếc xe máy, đi được vài hôm đã bị tai nạn, chiếc xe nát bấy, vậy là xui hay hên? Nếu chiếc xe nát bấy mà giờ nầy bạn còn ngồi nói chuyện được, thì đó là xui hay hên vậy?

    Nếu bạn thi hỏng, không vào đại học ưu tiên một được, thì đó là việc tốt hay xấu?

    Nếu không vào được trường y nhưng lại vào trường luật, biết đâu đó lại chẳng là dấu hiệu bạn hợp nghề luật hơn và sau này sẽ thành công lớn trong nghề luật.

    Nếu chẳng có đại học nào nhận bạn cả, có lẽ đó là dấu hiệu bạn sẽ phải theo con đường làm ăn của Bill Gates.

    Có thể là mỗi người chúng ta có một tí di truyền từ bố mẹ. Nhưng nếu mình không chịu tập tư duy tích cực rồi cứ đổ lỗi cho bố mẹ về tính tiêu cực muôn năm của mình, thì rất là bất công cho bố mẹ, và bất công cho cả ông trời nữa đó ) Muốn biết làm toán thì chỉ có cách là đi học toán mà thôi.

    Nhưng làm thế nào để tập được một tư duy tích cực?

    Thứ nhất, mĩm cười cả ngày, nhất là khi nói chuyện với ai.

    Thứ hai, gặp bất kỳ chuyện gì, dù xem ra có vẻ xấu cách mấy, ta cũng phải hỏi: “Chuyện này có gì hay? Có gì tốt?” Nếu bạn tìm không ra câu trả lời, hỏi tiếp cho đến khi thấy câu trả lời.

    Thứ ba, bạn sẽ không tìm ra câu trả lời nếu bạn nổi nóng, mất bình tĩnh, than khóc, phàn nàn. Trí óc con người không thể làm việc tốt trong những điều kiện khó khăn như thế. Vì vậy, uống vài ngụm nước, ngân nga một bản nhạc, đi bộ vài ba vòng, trước và trong khi hỏi.

    Thứ tư, luôn luôn để tâm đến cái tốt, cái hay, cái đáng thông cảm của người khác, và đừng cứ chú tâm vào cái xấu, cái đáng ghét của họ. Ai cũng có một cái gì đó đáng cho mình thích, đáng cho mình thông cảm. Nếu bạn không thấy được điểm nào đáng yêu, đáng phục, đáng cảm thông trong một người nào đó, thì nhất định là đầu óc của bạn có vấn đề, chưa biết cách suy nghĩ chính xác.

    Chỉ giản dị thế thôi. Và “luyện tập sẽ đưa đến toàn thiện” (practice makes perfect). Cứ tập hoài thì một lúc nào đó bạn chỉ có thể tư duy tích cực, và đầu óc của bạn mất cả khả năng tư duy tiêu cực. Lúc đó là lúc đại công cáo thành.

    Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

    Mến
    Hoành
    It is not the answer that enlightens, but the question

  4. Được thích 2 lần:


  5. #3
    Nguồn của bài viết: http://dotchuoinon.com

    Yêu mình

    Chào các bạn,

    Nếu ta muốn yêu thương tích cực với thế giới và đời sống này, trước hết ta phải thương yêu chính mình. Nếu mình không yêu thương quý mến chính mình thì làm sao mình có thể yêu thương quý mến người khác được?

    Mỗi người chúng ta là một chủ thể đặc biệt, với hình dáng, cá tính và tâm tình đặc biệt. Trong gần 7 tỉ người trên thế giới, không ai giống ta cả. Trong các thử nghiệm về DNA, chỉ ít hơn 1% của một genome được thử nghiệm, nhưng kết quả từ các thử nghiệm này cũng cho thấy cơ hội để hai người trên thế giới có DNA giống nhau là dưới 1 phần triệu. Nếu toàn genome được thử nghiệm thì xác xuất này còn giảm xuống ít nhất là 100 lần, tức là 1 phần trăm triệu. (Đó là tính theo đường thẳng, nếu phải tính theo cấp số nhân thì xác suất đó có thể nhỏ đến mức không thể tưởng tượng). Và đó chỉ là nói đến DNA, nếu thêm vào đó kinh nghiệm, tâm tính và tình cảm của mỗi người, thì cơ hội để hai người trên thế giới hoàn toàn giống nhau là zero.

    Tất cả các tôn giáo đều nâng niu tôn trọng đời sống con người. Trong các tôn giáo thuộc truyền thống Moses (Do thái giáo, Thiên chúa giáo, và Hồi giáo), con người được thượng đế tạo ra theo hình ảnh của ngài. Trong Phật giáo, “được làm người khó như một con rùa chột mắt, cứ mỗi trăm năm mới ngóc đầu lên khỏi mặt biển một lần, và tìm cách chui đầu vào lỗ nhỏ của một khúc gỗ trôi lềnh bềnh trên mặt nước, bị gió Ðông, gió Tây, gió Nam, gió Bắc thổi trôi dạt hết phương này đến phương khác.”

    Được làm người là một vinh dự khó có như vậy, được làm chính mình lại là một vinh dự càng hiếm có hơn. Vậy thì sao mình lại chẳng vui mừng về chính mình? Tại sao mình lại chẳng vui mừng về đời sống của mình? Tại sao mình lại chẳng yêu thương chính mình?

    Ta không thể yêu thương và quý trọng người khác nếu ta không yêu thương và quý trọng chính mình. Muốn yêu người khác, ta phải yêu ta trước. Từ bi hỉ xả là tình yêu của ta đối với người khác, nhưng để thực hành, ta phải “phát lòng từ” về chính ta trước, sau đó mới mang lòng từ đến được với mọi người. Và yêu người thì “yêu như chính mình ta vậy.”



    Vẫn vẽ như thường!

    Nhưng yêu mình là yêu thế nào?

    À, cách dễ nhất là bạn hãy nghĩ đến một người mà bạn yêu nhất trong gia đình—bố, mẹ, anh, chị, em—hay là cô hàng xóm cũng được, nếu bạn mới bị tiếng sét ái tình ngày hôm qua ) Người mà bạn yêu thương nhất đó, bạn muốn người ấy làm gì cho chính mình? Bạn muốn người ấy:

    Vui vẻ tươi cười (hay nhăn nhó phàn nàn) cả ngày?
    Nói chuyện lúc nào cũng khen (hay lúc nào cũng chê)?
    Yêu đời (hay thấy đời là đày đọa)?
    Nói chuyện về hôm nay và ngày mai (hay cứ lãi nhãi chuyện 30 năm về trước mỗi ngày)?
    Thấy mình có lợi ích cho những người chung quanh, ít ra là những người thân trong gia đình, (hay thấy đời mình vô nghĩa lý)?
    Giữ gìn sức khỏe (hay ăn chơi vô độ)?
    Hoạt động (hay để thân thể ù lì ứ đọng)?
    Ăn uống cẩn thận (hay cứ đưa mọi thứ vào miệng mà không cần biết chúng sẽ làm gì cho thân thể)?

    Mỗi người chúng ta có những ý thích khác nhau và có lẽ là cũng yêu hơi khác nhau một tí. Nhưng có lẽ bạn đã hiểu ý? Cứ những gì mình muốn thấy nơi người mình yêu, thì hãy tự làm trước đi đã. Biết đâu vì mình cứ làm, mà người kia lại chẳng làm theo? Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.

    Chúng ta hay nói tôi yêu bố mẹ anh em, tôi yêu gia đình, tôi yêu thầy cô, tôi yêu đồng bào, tôi yêu đất nước. Nhưng có bao giờ bạn nói “Tôi yêu chính tôi” không? Chúng ta sẽ không bao giờ đi đến đích nếu chúng ta không biết điểm khởi hành.

    Và yêu không phải chỉ là lời nói. Cũng không phải chỉ là cảm tính. Phần lớn nhất của tình yêu là hành động đó bạn ạ.

    Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

    Mến,

    Hoành
    It is not the answer that enlightens, but the question

  6. Được thích 3 lần:


  7. #4
    Thật sự là dài qá
    Kỳ kôg thật...
    đgt
    I need some sunglasses mannn, cuz the future's lookin Bright !! ♥ ♥ ♥

  8. Các bạn thích bài này:


  9. #5

    Khen

    Nguồn của bài viết: Đọt chuối non

    Khen

    Chào các bạn,

    Đối với người Việt chúng ta thì có lẽ những ngôn từ được sử dụng tần tiện nhất, tần tiện đến mức keo kiệt, là những lời khen. Rõ là “Lời nói không mất tiền mua, tự do mà nói miễn đừng có khen.”

    Đến sở làm thấy cô bạn mặc chiếc áo đẹp, mới mở miệng “Trời, hôm nay Vân đẹp quá” là mấy quí vị cùng phòng đã bắt đầu nheo nheo mắt… “Hmm… coi bộ bắt đầu thả câu.” Về nhà mới khen thằng con trai chưa hết một câu, bà chủ đã “Anh cứ làm hư con. Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi. Cứ như vậy con cái nó lên ngồi trên đầu.” (Quí vị ơi, quý vị có ghét thì xin cho một hộp sô-cô-la, nhất là loại made in Switzerland. Mình hứa là sẽ không leo lên đầu quí vị). Ở trường thì dễ được ăn bạt tai hơn là được một lời khen. Đi làm, mình làm việc giỏi đến mức văn phòng của mình mọi việc trôi chảy, chẳng có xì-căng-đan gì bao giờ, thì chẳng ai thèm để ý. Hơi có ai đó phàn nàn bậy bạ, thì cả nước nhào vô dũa.

    Nếu mỗi ngày, tổng số từ ta nói trong ngày chia ra đúng 50% khen và 50% chê, thì đó đã là quản lí và giáo dục “nữa mùa.” Nếu chê 75% và khen 25%, đó là quản lí và giáo dục bằng stress. Nếu khen 75% và chê 25%, đó là quản lí và giáo dục bằng mạch nha. Trong văn hóa “thương cho roi cho vọt” của ta, tăng lời khen lên đến mức nữa mùa là đã khó khăn lắm rồi, nói chi là mạch nha. Bạn có muốn ông hàng xóm mang cái roi mây bóng lưỡng đến đét thẳng tay mấy cái vào mông bạn, rồi mở miệng cười huyềnh huệch, khoe chiếc răng vàng lấp lóe, “Tôi yêu chị lắm chị ơi ,” không? Thế thì tại sao bạn lại tin rằng bạn có thể đem thủ thuật đó áp dụng cho con cái, thân nhân, bạn bè?



    Khuyến khích em

    Mà mình cũng không hiểu truyền thống “thương cho roi cho vọt” này đến từ đâu. Một lần, đã lâu lắm rồi, trong một buổi cà-phê đàm trong một quán nhậu—đây là sự thực, vào quán nhậu nhưng gọi cà-phê—một người bạn của mình lý giải: “Tôi nghĩ có lẽ đó là từ văn hóa Phật giáo. Làm như vậy để tập cho trẻ con biết dẹp cái tôi của mình xuống.” Mình trả lời ngay là mình không thấy Phật giáo có “mùi” đó, chứ đừng nói là có “rễ”. Phật học rất coi trọng nhân cách của mỗi cá nhân và dạy người ta rằng “mỗi người chúng ta, kể cả những người xem ra tệ hại nhất, đều có Phật tánh trong lòng, đều là Phật-đang-thành, và nhất định là một ngày nào đó—kiếp này hoặc một kiếp sau nào đó–sẽ đắc đạo thành Phật.” Lý thuyết vô ngã của nhà Phật dạy chúng ta đừng chấp vào cái ngã của mình, đừng kiêu căng hợm hĩnh, chứ không nói là phải coi thường, chà đạp và đánh đập nó. Hơn nữa, giáo dục nhà Phật là tự giáo dục, tự giải thoát, chứ không phải do người khác cầm cây đập.

    Theo mình nghĩ, chắc chắn là khi mấy chú ba bên Trung quốc sang đô hộ tiền nhân ta mấy ngàn năm về trước, nếu các chú thông minh một tí (và dĩ nhiên là các chú rất thông minh), chắc chắn là các chú phải tay thì quất roi vào dân bản xứ, miệng thì “Ngộ ái lị a. Ngộ ái lị a.” Đến thời các anh Phú-lang-sa thì nhất thiết phải là tay thì bạt tai miệng thì “je t’aime.” Nhất định phải là như vậy, vì bản chất chính trị của đô hộ và nô lệ hóa phải là như thế. Và nếu ngày nay ta vẫn còn yêu quí phương pháp vừa bạt tai vừa “I love you” này thì đó phải là hội chứng Stockholm.

    Có lẽ là không cần nói nhiều thì chúng ta ai cũng biết tầm quan trọng của tính tự trọng trong việc phát triển năng lực hoạt động và khả năng sáng tạo của con người. “Tự trọng” là tự tôn trọng mình. Tức là mình phải thấy mình có cái gì đó đáng tôn trọng. Mà làm sao thấy được cái gì đáng tôn trọng trong mình khi mình cứ bị phê phán, roi vọt, hằng ngày? Cách thông thường nhất để chúng ta thấy được cái hay của mình là nhờ người khác vạch ra: “Trời, mắt chị đẹp quá”, “chiếc áo này hợp với chị quá”, “chị thông minh quá cở”, “chị giỏi ngoại giao quá.” Dù là người lớn hay là trẻ em, rất khó để phát triển tánh tự trọng khi tối ngày chỉ được nghe đến cái yếu của mình mà chẳng thấy ai nói mình có điểm nào hay cả.



    Khuyến khích

    Dĩ nhiên là lời ta khen làm cho người được khen tích cực và yêu đời hơn. Nhưng đối với những người thực tập tư duy tích cực, lời khen lại còn quan trọng nhiều hơn nữa, vì lời khen tặng người khác ảnh hưởng trực tiếp đến tư duy của chính ta. Thứ nhất, lời ta khen người khác sẽ cho chính ta biết rằng ta tự tin. Bởi vì chỉ có người tự tin mới khen người khác, người không tự tin thì ghen ghét và thường bới móc cái yếu của người khác. Thứ hai, chỉ có người đủ tích cực trong tư duy mới thấy được nhiều cái hay cái đẹp của người khác để mà khen. Nếu không đủ tư duy tích cực thì không thể thấy cái gì hay đẹp cả. Thứ ba, khen người khác tức là nâng người ta lên, mà nâng người khác lên đương nhiên có nghĩa là giảm ta xuống. Nghĩa là, chỉ có người khiêm tốn trong lòng mới hay khen người khác. Thiếu khiêm tốn thì rất khó mà khen. Thứ tư, càng yêu nhiều người chung quanh, ta càng thấy nhiều điểu hay đẹp của họ và càng muốn tán dương họ bằng lời. Các cặp tình nhân đều như thế. Đó là bản tính con người. Vì vậy nếu ta ít khen, hãy tự hỏi: “Thực sự là mình có yêu ai chung quanh mình không đây?” Vì vậy , trước khi lời khen tác động như là một phương cách giáo dục và quản lí đối với người khác, ngay lúc còn ở dạng tư tưởng trong đầu ta, trước khi nói ra, lời khen dành cho người khác đã là phương thuốc thần diệu cho chính ta và là thước đo cho chính ta. Khen người nhưng thực ra là để luyện tập tâm mình.

    Ở trên, chúng ta có nói đến giáo dục và quản lí mạch nha với 75% khen và 25% chê, nhưng đó chỉ là mức thấp. Đến mức quản lí tuyệt đỉnh thì chỉ còn 100% khen, và chẳng còn tí nào chê hết. Ví dụ: Người cộng sự của mình hơi yếu về quản lí thời gian, mình có thể nói: “Em rất hay, rất analytical, giỏi communication, giải quyết mọi vấn đề rất nhanh chóng và chính xác. Nếu em quản lí thời gian hay hơn một tí, làm cho việc sử dụng thời gian có hiệu quả hơn, thì năng xuất của em sẽ còn tăng thêm được rất nhiều.” Ta vẫn có thể khen trong khi giúp người cộng sự thấy được khuyết điểm của họ.

    Trong tư duy tích cực, chê là tiêu cực, không cần dùng đến, không nên dùng đến. Hơn nữa, đây là một điểm quan trọng khác mà người tư duy tích cực cần lưu ý: Chê thường là phản ánh tính tiêu cực của người nói. Nếu ta chê, mà không biết dùng lời khen để vạch ra khuyết điểm, thì, một là, khả năng sử dụng lời nói của ta còn yếu, hai là, ta còn rất tiêu cực trong tư duy. (Tuy nhiên quản lí là một nghệ thuật. Trong trường hợp nào đó, với một người nào đó, có thể là chê thẳng mặt, thì người đó mới “nhập tâm” lúc đó. Nhưng đây là ngoại lệ, mà đã là ngoại lệ thì có nghĩa là chỉ nên có một năm một lần).

    Để kết thúc, chúng ta có thể làm một trắc nghiệm về chiều sâu của vấn đề một tí. Nếu bạn đã từng cầu nguyện với Chúa, với Phật, với trời đất, với bất kỳ ai đó, bạn cầu nguyện đại khái như thế này, “Ngài là đấng toàn năng, biết tất cả mọi điều, đầy lòng yêu thương đối với chúng con. Xin ngài cho chúng con được bình an, qua được cơn khủng hoảng tài chánh toàn cầu này nhanh chóng,” hay là như thế này, “Thôi đi ông ơi. Ông làm ăn kiểu gì mà thế giới cứ tùm lum đủ mọi chuyện lộn xộn hằng ngày. Dzậy mà còn ngồi chễm chệ trên đó”?

    Các đấng tối cao không cần được khen mà ta vẫn cứ khen. Ta khen các ngài là vì các ngài cần nghe, hay vì ta cần tỏ lòng tôn kính?

    Ta khen mọi người vì mọi người cần nghe, hay ta cần tỏ lòng quan tâm và quí mến họ?

    Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

    Mến,
    Hoành

    TB: Oops! Quên nhắc các bạn đàn ông: Hôm nay đã khen “your house” câu nào chưa?
    .
    It is not the answer that enlightens, but the question

  10. Các bạn thích bài này:


  11. #6

    Bị ném gạch



    Bị ném gạch

    Người thành công là người có thể xây một nền móng vững chắc với những viên gạch mà người khác ném vào anh ta.

    Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

    .

    A successful person is one who can lay a firm foundation with the bricks that others throw at him or her.

    David Brinkley
    It is not the answer that enlightens, but the question

  12. Các bạn thích bài này:


  13. #7
    Không còn gì để nói , đây là triết lý sống của mình , và mình luôn an ủi bạn bè mình như vậy. Hãy cùng lạc quan nào các bạn.
    Ko Phải Lúc Nào Cũng Có Những Khoảnh Khắc Để Cười, Vì Vậy Hãy Cười Khi Ở Bên Những Người Mình Yêu Quí



  14. #8

    An bình từ trái tim đến thế giới

    guadianangel1710, giới thiệu giúp anh đọt chuối non với các bạn khác để các bạn sống tích cực nhé Cám ơn em trước, rất nhiều

    Lối sống như đánh răng rửa mặt hàng ngày. Vào đọc web thường xuyên sẽ có thói quen tốt. Thể dục thể thao tốt thì hơn là chữa bệnh
    _________


    An bình từ trái tim đến thế giới



    .

    Muốn có an bình trong thế giới
    Phải có an bình trong những quốc gia.

    Muốn có an bình trong những quốc gia,
    Phải có an bình trong những thành phố.

    Muốn có an bình trong những thành phố,
    Phải có an bình giữa những người hàng xóm.

    Muốn có an bình giữa những người hàng xóm,
    Phải có an bình trong nhà.

    Muốn có an bình trong nhà,
    Phải có an bình trong trái tim.

    Lão tử, triết gia Trung Quốc.
    Nguyễn Minh Hiển dịch

    .



    If there is to be peace in the world,
    There must be peace in the nations.
    If there is to be peace in the nations,
    There must be peace in the cities.
    If there is to be peace in the cities,
    There must be peace between neighbors.
    If there is to be peace between neighbors,
    There must be peace in the home.
    If there is to be peace in the home,
    There must be peace in the heart.

    Chinese philospher – Lao-tse – 6th century bce
    It is not the answer that enlightens, but the question

  15. #9
    Theo mình thấy thì tư duy tích cực tức là suy nghĩ tất cả mọi vấn đề theo chiều hướng tích cực ( suy nghĩ về cái lợi của nó )
    Như mọi ng thấy tất cả mọi vấn đề đều có chiều hướng tích cực và tiêu cực
    nhưg hầu hết mọi ng đều suy nghĩ theo hướng tiêu cực trước và thườg hành độg theo nó
    lấy 1 ví dụ điển hìh của tuổi hs: bị điểm kém hoặc ghi tên sổ đầu bài ---> bị gửi giấy về cho phụ huynh ký
    Hầu hết các hs vào th này đều giả chữ ký cũg giốg như mình thôi
    đấy là suy nghĩ theo chiều hướng tiêu cực vì nó không giải quyết đc vấn đề lâu dài mà chỉ có thể giải quyết đc vấn đề trc' mắt
    chưa kể th bị phát hiện
    đến lúc đấy thì )
    Nói đến đây là đủ rồi
    Homeeee!
    can't wait
    I luv u

  16. #10
    Hà Thái à,

    Vấn đề đối với đa số mọi người là ta "phân biệt" giữa tích cực và tiêu cực. Thực tế là "trong cái này có cái kia"

    Trong cái tiêu cực đến đâu vẫn có ánh sáng tích cực. Mình men theo ánh sáng đó và tiến tới, khuếch đại lên, chia sẻ với mọi người.

    Gom những con đóm đóm lại có thể làm sáng lên cả một màn đêm
    It is not the answer that enlightens, but the question

  17. #11
    Hì , cái nỳ thì hơi khó hiểu nhả, còn phải theo quan niệm sống của mỗi người nữa

    Bảo người lúc nào cũng bi quan tìm ra được ánh sáng tích cực trong tiêu cực thì khó quá............. Mà làm những người đang buồn vui lên có được coi là giúp họ suy nghĩ tích cực không ????
    Ko Phải Lúc Nào Cũng Có Những Khoảnh Khắc Để Cười, Vì Vậy Hãy Cười Khi Ở Bên Những Người Mình Yêu Quí



  18. #12
    Bảo người lúc nào cũng bi quan tìm ra được ánh sáng tích cực trong tiêu cực thì khó quá............. Mà làm những người đang buồn vui lên có được coi là giúp họ suy nghĩ tích cực không ????
    guadianangel1710 à,

    Người bi quan tự cứu họ khó lắm. Nhưng có thể nhờ tới tác động từ bên ngoài. Đọc ĐCN hàng ngày, xem phim hay về ý nghĩa cuộc sống như Forrest Gumps, Beatiful life. Em đọc ở bài viết phía dưới nhé.

    Mình nhiều khi muốn tích cực nhưng cơ thể yếu đuối, cảm giác tiêu cực đang bao trùm thì cũng khó. Có một số cách để thoát khỏi chuyện này:

    Có một số cách như cầu nguyện (dồn bực tức) cho Chúa, đi bộ trong thiên nhiên, đi bộ chậm chậm quanh trường, đi ra ngoài đường, nghe nhạc, đi dạo...

    Anh thấy đi bộ chậm chậm ở nơi nào có không khí sạch một chút sẽ rất tốt.

    Nếu giúp những người đang buồn vui lên được thì quá tích cực. Tích cực nhất là còn giúp những người khác tích cực. Mình vui, chia cái vui của mình đi, chia sẽ bộ phim hay, học được cái gì mới đem ra bàn luận, có vấn đề mình nghĩ là sẽ hay, không để trong lòng nhưng đem ra hỏi thầy cô, bạn bè...

    Em khỏe nhé,

    A. Hiển.
    _____

    guadianangel1710, ha_thai_TN5 và các bạn,

    Những bài này rất hay nhưng hơi sâu sắc quá, mặc dù anh Hoành đã viết rất dễ hiểu.

    Các em đọc xem, rất hay. Có gì không hiểu thì hỏi anh Hoành nhé.

    Thung lũng mặt trời

    Chống tiêu cực thế nào?
    It is not the answer that enlightens, but the question

  19. #13
    tư duy tích cực là ko suy nghĩ bậy bạ

+ Trả lời chủ đề

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình