Xem phiên bản đầy đủ : Tặng người anh yêu
nguyen_jcool
23/01/2005, 23:27
Bạn biết không những lần bên bạn
Trong lòng mình cảm thấy rất vui
Một cảm giác bồi hồi khó tả
Mình chợt ra mình yêu bạn thật rồi...
Nhớ những lần có bạn cạnh ngồi
Hai đứa mình cùng nhau trò chuyện
Những nối buồn dường như tan biến
Lấp lánh nụ cười ẩn chứa những niếm vui
Khi xa nhau đều cảm thấy bồi hồi
yêu trong lòng mà nào dám nói
Trong giấc mơ, trái tim mình thầm gọi
Tên của bạn, bạn có biết hay không???
Rồi ngày nào mình cũng ngóng trông!
Nghe điện thoại reo mà lòng mình sao xuyến
Thấm tưởng đó...cái nụ cười thân thiện
Đôi mắt long lanh, khuôn mặt rạng ngời...
Rất nhiều lần mình tự hỏi ông trời
rằng tại sao mình lại yêu bạn thế
Mình muốn yêu nhưng mình không thể
Dường như có một cái gì đó ngăn mình
Mình muốn nói rằng bạn rất xinh
Trong mắt mình, đứng thứ...... 2 ban ah!
Số 1 là ai ư???? Chẳng có ai hết cả
Ai lại nói bạn là sô 1 bao giờ :D
Có thể bạn cho mình là gã khờ
yêu người ta mà nào dám nói
Nhìn thấy người ta mà nào dám gọi
Cũng chỉ tại mình nhát quá bạn ơi
Nhìn thấy bạn là mình lại mỉm cười
Nhưng khi bạn đi sao mình buốn đến thế
Vì nhớ bạn , đã có lần mình rơi lệ
Rọt nước mắt buồn rớt xuống cốc trà xanh....
Những gì mình nói, có thể bạn cho là không phải
Nhưng tất cả là từ đáy lòng mình
Rồi thời gian, sự thật sẽ chứng minh
rằng tình yêu của mình là mãi mãi
-----------------------------------------------
Gửi người con gái tôi yêu...
Anh xin thề chẳng tán tỉnh em đâu
Dẫu em đẹp và vô cùng khả ái
Đẹp đến nỗi anh nghe lòng đau nhói
Muốn nhìn hoài, mà chẳng dám nhìn lâu .
Anh xin thề chẳng tán tỉnh em đâu
Em cứ sống bình yên và thanh thản
Cứ ban phát nụ cười cho thiên hạ
Trừ anh ra, anh có giận đâu nào .
Anh xin thề chẳng tán tỉnh em đâu
Chỉ có điều một ngày kia , anh chết
Anh chỉ xin gặp em một lần, và nói một câu thôi
Anh sẽ nói rằng :... mà anh chẳng nói đâu
Vì anh đã thề chẳng tán tỉnh em đâu . :P
bon chen với bạn Nguyên 1 tí nhé!
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nỗi
Em dại khờ , em trẻ con , em yếu đuối
Anh bỗng thành người lớn bao dung
Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Vì trái tim anh có thừa người khác
Những bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ dành cho người nào diễm phúc sau em
Em biết rằng rồi anh sẽ quên
Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
Cho dù với em nó là mãi mãi
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng dằn vặt mình lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách anh đâu vì tình yêu có thể
đến trong nhau ... những phút dối lừa
Thơ tôi viết cho một người không đọc
Tôi vẫn làm dù không có tri âm !
Dấu nỗi đau với thương nhớ âm thầm
Tôi gửi trọn một người xa xôi lắm
Thơ tôi viết cho cuộc tình đằm thắm
Rất đậm đà nhưng vừa mới vùi chôn !
Ý văn chương không sâu sắc vô hồn
Nhưng tất cả dành riêng về ai đó !
Thơ tôi viết mong gửi mây và gió
Cứ thì thầm xào xạt _giúp dùm tôi !
Hãy cho tôi nhắn gửi gió đôi lời
...Nơi xa ấy ..biết người ta nhận được ?
Thơ tôi viết đã không còn như trước
Tuy chua cay ...ẩn chứa biết bao tình
Tuy lặng thầm , tôi không nói _ lặnng thinh
....Giờ tất cả đã không còn chi nữa !!!
Lời của mắt
Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
Phút hiểu anh cũng là phút ấy
Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều
Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Ðừng hỏi vì sao em không nhìn sao thấy
Cho em hỏi một lời: Sao anh cứ nhìn em
---------------------------------------
DOU&M (^_^)
blackmoon
04/02/2005, 16:04
Nắng đã khác
Và mây giờ cũng khác
Chẳng cahcs gì giư cho gió như xưa
Nhưng lòng anh sẽ mãi là sa mạc
Nếu suốt đời em cứ trả lời :không!!!
blackmoon
04/02/2005, 16:06
Chắc chắn tim anh toàn mực tím
Bé không tin chấm thử vài lần
Một là được thầy cho điểm mười
Hai là tim bé bị bâng khuâng
blackmoon
04/02/2005, 16:09
Anh nhảy du` vào trong trái tim em
Quân đổ bộ chiếm hàng rào thứ nhất
Trái tim em vốn là tên hèn nhát
Nên đã đầu hàng ngay phát súng đầu tiên:-"
blackmoon
04/02/2005, 16:10
Hỏi rằng em có yêu anh
Thì em cúi mặt làm thinh mỉm cười
Hỏi em sao chảng một lời
Thì em cúi mật mỉm cười làm thinh
Bất thần em hỏi lại anh:
Có ai cười với kẻ mình không yêu
the_tool
25/02/2005, 17:50
Đêm nay Tây Hồ thật lạnh lẽ
Không lấp lánh ánh sáng của vì sao
Vậy mà em thấy nước đẹp lạ kì
Sau màn sương bí ẩn phủ mặt nước
Mặt nước đêm nhẹ nhành lăn tăn sóng
Như thì thầm những lời nói mùa thu
Ru lòng người bình tâm sau nhịp sống
Hát bài ca tĩnh lặng của màn đêm
Sương thu đó trên mặt nước Hồ Tây
Giữa đêm tối bao trùm cả mặt nước
Nhìn mặt nước tưởng như tối đen đó
Em vẫn thấy một ánh sáng vô tâm
Anh sẽ viết tặng em
Một bài này thôi nhé
Từ ngày ta còn bé
Rồi cùng đi nhà trẻ
Em lại hay khóc nhè
Trường mình bên bụi tre
Dãi nắng những trưa hè
Anh cùng em lên bè
Và hai đứa mình Kiss!!!
10/5/05
girlkorea282
11/05/2005, 19:20
U biết không những lời nói ấy
Ngàn kim đâm đến tận trái tim
Biết không U giây phút im lìm
Giọt nước mắt chảy ngược vào... đắng ngắt...
Đọng lại đâu đây vết thương buốt lạnh
Sương giá vây quanh những phút yên lành
Ngọn gió quất rối bời mái tóc xanh
Mưa rơi mãi ...
Dấu chân nhòa ánh mắt....
girlkorea282
11/05/2005, 19:26
Trời trở rét khiến lòng người bỗng nhớ....
Câu thơ xưa vẫn vang vọng một thời
" Vì trời rét nên người ta cần đôi"
Người ta hỡi ở nơi nào có nhớ...
Sydney bỗng nhớ HN đầy phố cũ
Hyde Park xa nhớ " Lê Nin" có dáng ai ngồi
Opera house nhớ kỷ niệm xa xôi
Nhớ góc phố mình vẫn chờ thuở trước
Lang thang một mình dưới những làn nước
Để mặc gió giật tung từng sợi thương
Để mặc Square in đầy những vết thương
Mặc Syd buồn, chỉ mơ HN nắng
Lang thang chán
rẽ vào đường " Lặng ngắt"
Thoáng chạnh lòng vì cảnh vật thê lương
Cồn cào hơn khi nhớ từng nụ hôn
Trời và đất
trao nhau từ ngày ấy....
----------
Xin hỏi là thơ ST hay tự tác thế ạ??? Sưu tầm thì ghi tác giả hoặc chữ ST, còn nếu tự tác thì làm ơn ghi hộ ngày tháng vào dưới bài viết nhé!
Không có em con đường xưa vẫn thế
Nhưng có buồn hơn hẳn những ngày xưa
Cái ngày ta sóng bước cùng chung lối
Sao giờ đây chỉ một bóng đi về
Anh đã về em hỡi có hay chăng
Người của ngày xưa tìm lại góc con đường
Nơi ta đã ngồi trung thu năm ấy
Sao giờ này chỉ một kẻ nhớ thương
Giờ đây em bước đi trên đường mới
Khiến một người thương nhớ đến không nguôi
Ơi hỡi người sao em không trở lại
Để mình anh lạc bước trong đời
ST
Con phố xưa chứng minh tình ta đó
Anh có còn nhớ đến nơi đó không
Chắc giờ đây anh quên con phố nhỏ
Trong tâm trí....cũng chẳng còn em
Anh bước đi về bên với người
Con đường anh đi....sẽ đầy hạnh phúc
Còn em nơi đây....lòng vỡ tan....hiu quạnh
Nhưng sẽ không bao giờ em rời khỏi
Nơi ngày nào anh nói tiếng yêu em
Ngõ chiều mơ thấy cánh chim bay
Một ngày ngã xuống tím ngang trời
Mây không đủ cánh trường dốc nắng
Màu tím hoàng hôn nhuộm lòng tôi
Một cánh rừng xanh rũ ước mơ
Trong trời kỷ niệm biếc hơi thu
Tỏ tường vụn trộm bằng lăng nhớ
Ngõ sau về trên lối cô liêu
Chào nhé màu xanh trôi mất hút
Để gắn lên lòng thấy một niềm tin
Nhìn xa thẳm quê hương xa mãi
Thương một người chờ mãi một niềm tin
Thơ thẩn một mình trong ngõ vắng
Vu vơ vấp phải cánh bằng lăng
Màu huyền thoại cho lòng ảo tưởng
Ước mơ thêm một điều ước cho đời.
Vết Tình Buồn
Rồi như những chiếc lá vàng bay
Cuộc tình ta đó cũng chia tay
Em đi tìm kiếm điều mới lạ
Tôi về say khướt với rượu cay
Nếu có một ngày em chợt nhớ
Lời hứa hôm nào dưới bóng cây
Thì xin nhặt lại nhành lá úa
Dấu vết tình đau theo tháng ngày .
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Tình yêu của tôi ơi ! em là ai vậy ?
Sao để anh tìm, tìm mãi tên em
Trời dần buông thành phố vào đêm.
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
Nửa của mình hay nửa của ai.
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ duy có 1
Nên nhiều lúc nhầm tưởng mình đã yêu
Nửa của mình nhưng nào "của mình" đâu
Không phải của mình, không phải
Thì "thượng đế" ơi đừng bắt tôi nhầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng.
Là đúng sai trong tìm nửa của mình
Tôi đi tìm em, vâng, tôi đã đi tìm.
Và có lẽ trên đời này đâu đó
Em cũng đi tìm tôi, tìm tôi như thế.
Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau .
Nếu có một ngày em chợt bước
Xa tôi nghìn trùng cách trở non
Lối xưa tôi sẽ đợi héo mòn
Cho dù tiếng đi ko trở lại
Và nếu có ngày cây tươi trái
Vội tàn rụng sớm sắc hương hoa
Tôi sẽ vội ôm chút mặn mà
Ấp ủ hương hoa còn sót lại
Có phải tình tôi đầy ngang trái
Một chút nhớ thương giữ chẳng xong
Cơn mưa chiều nay ngập trong lòng
Thấm đẫm trong tôi bằng sầu ướt
Ngọn buồn heo may chầm chậm lướt
Xôn xao ngõ vắng hàng me xanh
Tôi gửi tình yêu ở trên cành
Chẳng ngờ cơn mưa trôi đi mất
Tôi ngỡ tình tôi là giọt mật
Chẳng biết sẽ có ngày đắng cay
Mà sao ngập tràn lòng chiều nay
Là nỗi cô đơn ko ai biết
Nhớ buổi hôm nao tôi thầm tiếc
Phải chi ngày ấy chẳng quen em
Để rồi từng ngày đau khổ thêm
Khi biết em yêu xa mãi mãi
Cho dù chiều nay vẫn buông trải
Một niềm hạnh phúc vẫn bao la
Một nỗi vui sâu vẫn đậm đà
Mà sao cơn mưa vẫn trắng xóa
Giọt lệ chia ly hôm từ giã
Có giống bây giờ như cơn mưa
Ôi nỗi nhớ nhung nói sao vừa
Tôi cầu chẳng bao giờ ngày ấy
Và chẳng bao giờ tôi phải thấy
Cảnh vẽ đôi ta sầu bên nhay
Tôi tin ở những phép nhiệm màu
Sẽ giúp tình tôi vượt tất cả
Vượt qua cơn mưa rơi tầm tã
Sưởi ấm đôi ta buổi chiều hôm
Mộng ước đôi ta tuổi trăng tròn
Bao giờ cũng sẽ là hiện thực.......
Quên làm sao và nhớ làm sao?
Muốn nhớ hay quên có được nào
Nhớ lại thêm buồn quên cũng tội
Quên thì ko nỡ, nhớ càng đau
Powered by vBulletin® Version 4.1.7 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.