Xem phiên bản đầy đủ : Thơ sưu tầm
Là con gái em mang nhiều ích kỷ
Có em rồi anh đừng nghĩ đến ai
Đi bên em anh đừng có thở dài
Em sẽ bảo anh là hẹn hò người khác
Là con gái nên em hay hờn dỗi
Để được anh chiều chuộng với thói quen
Để được anh gọi mãi tên em
Bằng ánh mắt và làn môi tha thiết
Thư của em anh đừng cho ai đọc
Chỉ mình anh và duy nhất anh thôi
Đừng quen ai khi đã có em rồi
Em sẽ bảo anh không yêu em nữa
Áo của anh, anh đừng cho ai chọn
Không bao giờ em chịu thế đâu anh
Dù màu vàng, đỏ, tím hay xanh
Người ta chọn anh cũng đừng có mặc
Là con gái nên em ghen tất cả
Quá khứ buồn hay thực tại tương lai
Từ giờ phút này anh đừng nghĩ đến ai
Được như thế em bằng lòng tất cả
:wub: :wub: :wub:
boy to girl
Là con gái đừng làm duyên em nhé
Bọn con trai dễ ghét rất hay nhìn
Em ưa nói: Ta bạn thân duy nhất
Sướng trong lòng dẫu vẫn nói chẳng tin
Là con gái đừng ốm nhiều em nhé
Đã từ lâu giấu kỹ một câu thề
Ngang lớp học thấy em cười khúc khích
Lọ lem 16 mà cũng xin ghê
Là con gái xin em đừng xoã tóc
Lỡ người dưng rất dễ rối tơ lòng
Chiều tan học một mình em tựa cửa
Em về rồi ta vẫn còn chờ mong
Là con gái cứ là em, em nhé
Đừng đọc thơ của những kẻ điên tình
Đi bên anh xin em đừng đỏ mặt
Phận gái mình xin chớ nghĩ lung tung
^_^ ^_^ ^_^
Áo Trắng Đến Trường
Áo trắng em mặc đến trường
Đừng bao giờ để ... ai thương lại gần
Dầu là theo dấu bước chân
Đừng bao giờ để làm thân, hẹn hò
Áo trắng thì phải biết lo
Biết không cô nhỏ học trò sáng nay ?
Đừng bao giờ để cầm tay
Đừng bao giờ để ai bày ... viết thư
Áo trắng, em phải giống như ...
Chút mây, chút nắng, từ từ kẻo ... bay
Cặp vở thì phải cầm tay
Mắt ơi đừng liếc, sợ ngày qua mau
Cứ đi chầm chậm cách nhau ...
Nón nghiêng đừng để người sau ... tò mò
Biết không, cô nhỏ học trò
Áo trắng thì phải ... mẹ cô dặn rồi !...
(Trần Hoàng Vy)
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc.
Hồi trước đọc HHT thấy có bài này bi giờ mới biết tác giả
Muộn màng
Anh biết yêu em đã muộn màng
Nhưng mà ai cưỡng được tình thương!
Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc
Anh chỉ xin về một chút thương
Một chút hương phai của ái tình
Mà em không thể gửi cùng anh
Để lòng ướp với tình phai ấy
Anh tưởng từ đây bớt một mình
Mắt ướt trông nhau, lệ muốn tuôn
Gượng cười anh phải khóc thầm luôn
Em là người của ai ai đấy
Lưu luyến chi nhau để xót buồn.
Dầu chiếm tay em, anh vẫn hay
Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay:
Bao giờ có được người yêu dấu!
Chất chứa trong lòng vạn đắng cay.
Anh chỉ như con chim bơ vơ
Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa
Qua gần tổ ấm đôi chim bạn
Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ.
Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa,
Số anh là khổ phận anh là
Suốt đời nuốt lệ vào trong ngực
Đem ái tình dâng kẻ phụ ta.
Chưa đi mà đã xa cách nhau
Lúc biệt li rồi, xa đến đâu?
Thôi hãy để anh đi hốt hoảng
Gấp đem thương nhớ khuất mây mù.
Thôi hãy để anh đi thất thơ
Mặc luồng gió lạnh, mặc mưa to
Đánh vào thân thể run như sậy.
- Tôi chẳng cần ai thương hại cho
Đa tình
Nghìn buổi sáng, bình minh xe chỉ thắm
Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi.
Thuở xưa kia là con của mặt trời,
Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng.
Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống,
Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan;
Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan,
Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội.
Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời ;
Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi,
Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng.
Vào đêm tối tôi sẽ làm đuốc sáng
Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu;
Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau;
Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục.
Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!
Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau.
Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu,
Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống.
Trong cõi lòng lan đi bao ấm nóng,
Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ,
Và trong gió phất phơ đi có bạn...
Kẻ đa tình không cần đủ thịt da;
Khi chết rồi thì tôi sẽ yêu ma
Biển
... Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh mong em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê
Bờ đẹp đẽ cát vàng
- Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng ...
Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng êm
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...
Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết
Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!
Tứ tuyệt tương tư
I
Lâu lắm em ơi, tháng rưỡi rồi
Sao nhiều xa cách thế, em ơi!
Sớm trông mặt đất thương xanh núi;
Chiều vọng chân mây nhớ tím trời
II
Bỗng nhiên trời đất nhớ người yêu
Cây vắng: chim bay, nắng vắng chiều
Nước cũng lơ thơ, bờ líu ríu
Mây chừng ấy đó, gió bao nhiêu...
III
Hoa tím tương tư đã nở đầy
Mời em dạo bước tới vườn đây
Em xem: yêu mến em gieo hạt
Hoa tím tương tư đã nở đầy...
Vội gì vội....
.................................................. ..........
Vội gì vội lấy ai, bỏ anh
Vội gì vội, để anh đau khổ?
Vội gì vội, em có hai mình,
Vội gì vội, bỏ một mình anh!
Ai lấy cưa ngàn răng vạn răng
Cưa đôi ta thành hai mảnh
Cưa tan nát anh thành vạn mảnh
Để trong đời một ảnh đau thương
Chúng ta rồi cũng phải xa nhau
Nhưng xa sau vẫn hơn xa trước
Những ngày tháng bên em hạnh phúc
Không dễ dàng anh dứt được ra.
Vội gì vội nát bóng tan gương
Vội gì vội đôi đường rẽ biệt!
Vội gì vội non cùng nước kiệt
Vội gì em ly biệt đôi ta?
gainhaylau câu bài trắng trợn thế ít ra vào đây cũng lên để lại vài câu chứ :
Là con gái em vẫn là con gái
Ko lo nghĩ , chờ đợi ở tương lai
Yêu ai em chỉ mang u buồn
Lên suốt đời em chỉ là con gái
Romeo_VD86
12/10/2004, 10:10
Là phận gái em nên khép mình sau cánh cửa,
Kẻo sau này, gió ập, bão bùng thổi em bay.
Nếu hỏi anh phận là trai anh dũng thế nào?
Thì anh bảo : anh là cánh cửa chắn gió của em...
Là con gái, em hãy cứ lắm lời
Cứ hờn dỗi, cứ nũng nịu vô tư
Nhưng xin em đừng làm người quản giáo.
keo_ngot192
08/11/2004, 09:54
Em chẳng ngờ có buổi chiều nay
Mình gặp lại trên lối xưa hò hẹn
Anh cúi đầu
Em nghe chợt nhói buốt trong tim
Chiều vẫn dịu dàng trên phố bình yên
Thoang thoảng đâu đây một làn hương tim tím
Em sẽ quên nếu anh đừng nhớ đến
Năm năm trời ngoảnh mặt một cơn mơ
Anh không còn là anh của ngày xưa
Vị chúa tể trái tim em một thời ngạo nghễ
Em cũng thôi khao khát những điều không có thật
Và thôi cười, thôi khóc - Vì anh
Dẫu anh đã đi qua em như cơn gió vô tình
Dẫu chẳng thể nào quên nhưng em cũng không còn nhớ nữa
Những ray rứt buồn đau, những tủi hờn chất chứa
Ai bíêt yêu rồi sẽ một đời biết nhớ biết quên
Chiều chầm chậm rơi trên phố êm đềm
Nhuộm tím nửa hồn em bỗng dưng xao động
Bóng anh chơi vơi cuối chân trời lồng lộng
Rồi tan đi như một ảo ảnh không màu
Ngậm ngùi lần cuối nhìn nhau
Áo ai rồi cũng nhạt màu thời gian.
keo_ngot192
08/11/2004, 09:55
Chẳng thể nào anh lại giấu được em
Chẳng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê, một chút thôi nhưng bỏng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em.
Một chút thôi ngỡ là sẽ quên
Nhưng sau tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẫn thờ ngay cả lúc có em
Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình em biết đã mất anh
Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau
Em sẽ buồn nhưng không giận anh đâu
Em sẽ khóc mà không hề hờn trách
Sẽ tự quay đi, tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau
Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em
Em đã buông tay, hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em không thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu...
keo_ngot192
08/11/2004, 09:58
Một câu chuyện tình.
Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa
Hay về một người nào đã chết
Không phải chuyện ngã lòng trước chông gai mỏi mệt
Hay một phút yếu lòng nói dối trước tình yêu
Em cứ nói đi, cứ nói biết bao nhiêu
Thì câu chuyện tình, chuyện đời vẫn thế
Anh vẫn là anh, vẫn tiếng cười ngạo nghễ
Em lại là em, anh lại trở về anh
Đừng nhắc lại lời xin lỗi chân thành
Mong manh lắm, nếu phải kìm nước mắt
Nếu đã một lần, em thấy lòng đau cắt
Thì đấy là anh, là phút cuối cùng
Hãy cứ nói đi chớ có ngại ngùng
Có gì đâu, còn gì đâu nữa chứ
Con Gấu Mèo vẫn nằm vô tư lự
Nó bảo rằng chuyện mình chẳng đáng đâu
Đừng bảo anh mình hôn nhau lần cuối thật sâu
Để sau này không có nhiều tiếc nuối
Thì em ơi những điều là sau cuối
Suốt cuộc đời chẳng quên nổi đâu em
Đừng bảo anh nếu nhớ hãy lấy ảnh ra xem
Con Gấu Mèo cũng bảo chuyện chúng mình không đáng
Đừng bảo anh thử đi về dĩ vãng
Chẳng còn gì níu nổi bước hai ta
Em hiểu lòng anh, anh hiểu hai ta
Sẽ chẳng còn gì cho nhau nữa cả
Những nụ cười, ánh mắt, hay bờ vai êm ả
Em hãy quên đi, em cố quên đi
Nếu có đứa hỏi chúng mày giờ gọi nhau là gì?
Anh sẽ gọi em là kỉ niệm
Để một ngày nếu có điều màu nhiệm
Kỉ niệm sẽ về đúng chỗ bên anh.
Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa
Hay về một người nào đã chết
Không phải câu chuyện tình yêu đã hết
Chỉ là một người đã chán rồi đi...
keo_ngot192
08/11/2004, 10:00
Lặng lẽ gói những gì là kỉ niệm
Cất trong trái tim mình ở một chỗ thật sâu
Nước mắt rơi cứ từng giọt âu sầu
Nhóc thấy trái tim mình lạnh giá
Anh à...
Nhóc biết rằng rồi sẽ phải quên thôi
Vậy mà chẳng biết đâu là phương huớng nữa
Và chẳng biết mai này nhóc sẽ sống ra sao ....
......Nhóc chỉ là con bé tự cao
Dẫu không lạnh như băng ...không ít cười, ít nói....
Nhưng bạn bè thường gọi....
Nhóc....
Vô tâm....
Anh à!
Có mấy ai hiểu dc nhóc đâu
Khi vỏ ốc kia nhóc bao quanh quá kĩ
Cùng bởi nhóc không rộng lòng với ai...có thể thế
Nên đến giờ nhóc chỉ có mình thôi...
Một mình mình ôm chặt một nỗi đau
Nhóc không muốn khóc
Không muốn nhớ...
không muốn gì nữa hết ....
Chỉ mong có ai đó thôi trả lời cho nhóc biết
Làm sao để quên anh...?
Quên một người với ánh sắc màu xanh
Quên tất cả những gì thuộc về ngày xưa ấy
Quên tất cả đi như anh quên nhóc vậy
Quên tất cả những gì nhóc đã có trong tim .....
HỆ QUẢ
Trần Thảo Nguyên
Anh đã từng yêu em...
đúng không?
đừng phủ nhận!
phía chân trời ,
dù nắng chiều vội tắt,
chẳng phải đã hồng lên từ phía hừng đông?
Trời vào mưa giông,
chẳng phải bắt đầu sau mùa hanh hao gió?
Cây găng già gốc phố,
chẳng phải đã từng...anh dám nắm tay em?
Đêm...
chẳng phải từ khi trăng vừa cao lên?,
và chẳng phải...
đã có lần thức trắng
Anh bảo tiếng em cười trong trẻo giữa mênh mông?
...
Chỉ còn hư không ,
nhưng em đủ bình tâm tự đi qua miền bức bối!
còn gì mà nhức nhối?
chẳng phải đã trả cho nhau...
khỏang trống - cay lòng....
Kỷ niệm
rồi sẽ rêu phong
Còn nhặt nhạnh làm chi những tháng ngày đã cũ.
Chỉ một điều thôi, cầu mong anh vẫn giữ:
một ngăn nhỏ tim anh - đã yêu em một thưở tình đầu.
để còn nhớ rằng ta có quen nhau.
Chẳng phải vì lời yêu xưa anh nói...
để bây giờ
bối rối
xa em?....
MỖI KHI CHIỀU KÉO ÁNH SÁNG VÀO ĐÊM
Lê Vĩnh Tài
Lâu lắm rồi điện thoại không reo
dìu dặt
anh ngồi nhìn những buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm
thành những vì sao
buồn lấp lánh
Này cô quạnh
nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống
bài ca
này xót xa
nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng
cứ để mình anh bơi với dòng sông
với lời thì thầm
quên mất
Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu
Lâu lắm rồi điện thoại không reo và anh nhớ
những hồi chuông làm anh ngạt thở
mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm.
BIỂN CẠN
Có một lần tôi lại về nơi ấy
Nơi có biển và nơi có tình em
Một mình tôi giữa hoang lạnh biển đêm
mới nhận thấy cuộc đời này trống vắng
Chuyện ngày xưa giờ đã thành giọt đắng
Khi biển đời đã ngăn cách đôi ta
Khi sóng gào cuốn tôi xa mãi xa
Những dĩ vãng yêu thương xưa củ
Tôi giờ như đá núi buồn ủ rủ
Mong em quay về trên đôi cánh hải âu
Đễ đá núi - tôi - khỏi nhìn biển phai mau
Chợt hoảng sợ khi nhận ra biển cạn
Tôi men theo chút lẽ loi ánh sáng
Cố tìm ra những dấu vết ngày xưa
Cố mang về hàng triệu triệu hạt mưa
Cố đong đầy biển tình em đã hết
Và giờ đây cùng biển tôi sẽ chết
Linh hồn này rồi cũng sẽ dần tan
Cùng mây gió tôi sẽ mãi lang thang
Mong chờ em trên muôn trùng nổi nhớ
Nguyễn Trung Nghĩa
Em cũng mang tên một loài hoa
trước đời anh em thành hoâ cúc dại
đứng phất phơ bên bờ sông vắng
tháng ngày trông một bóng trở về
Người đi không một lời hò hẹn
để cúc tàm lụi _ đợi mùa sau
khi cây lớn chỉ mong thành cúc dại
ai có nên nhớ hương hoa lại về...
Trời về chiều sắc tím về đêm
chỉ cón hoa vẫn mang màu chờ đợi
hoa cúc dại đứng trong niềm thương nhớ
nên màu hoa sáng chói đêm đen
Trước đời anh em là hoa cúc dại
Đợi _ đợi _ đợi anh hoa cúc nở đầy sông
Viết trên những chiều buồn
Hoàng Anh Tú
Sẽ thật buồn khi phố đã chẳng em
Tim thênh thang như buổi chiều chủ nhật
Mùa hạ buồn xếp mình trong căn gác
Thương ta một mình hồ gươm nước lặng xanh
Tai như thể cỏ mọc đầy vắng lạnh
Thèm được nghe em nũng: "ứ ừ anh..."
Ta ngồi xuống một thảm cỏ xanh
Nghe cỏ hát về một thời chưa xa lắm
Hãy giùm ta tan nhoà dĩ vãng
Nỗi buồn là tất cả thuở tình yêu
Xanh rất cỏ và nhớ rất rêu
Những ngày nay là ngày xưa nấn ná
Vườn xưa những chiều nay trút lá
Một mình ta đứng ngó lại bóng ta
Mặt trời xuống chia cho mỗi căn nhà
Ánh đèn vàng gọi lời qua cửa sổ
Biết giấu vào đâu hai tay đầy nhớ
Những kẽ tay trơn vắng những ngón tay
Hãy trở về, nghe em! chiều độ lượng
Hoa cúc trái mùa vàng đến quắt quay
Chim sẻ lạc bầy giọng chấp chới bay
Cơn giông đã qua - chiều bơ vơ lại
Em sẽ về dẫu rồi đi xa mãi
Ta cũng bằng lòng như hoa cúc bao dung
keo_ngot192
09/11/2004, 17:46
Nhóc vẫn cứ nhớ hoài anh chẳng biết được đâu
Vì tình anh giờ đâu còn của nhóc ....
Nhóc dại khờ nhưng sẽ không bao giờ khóc
Dù cho anh ...giờ là của người ta ....
Xa anh rồi nhóc vẫn cố tỏ ra
Rất mạnh mẽ , anh chỉ là cơn gió
Thoảng qua đời nhóc thôi, gió thoảng qua rất nhẹ
Nhưng anh đâu biết dc rằng trái tim nhóc rất đau ...?
Ừ, thì thôi, kỉ niệm cũ rất mau ...
Chìm trong kí ức lãng quên của cả Anh và Nhóc
Nhóc vẫn cứ thế thôi, vẫn "không bao giờ khóc"....
Nhưng đã có 1 lần rồi ....vì anh đấy ...biết không
keo_ngot192
09/11/2004, 17:53
Nếu chẳng thể nào là của nhau
Thì thôi ta cứ y nguyên là như thế
Em dại dột, em trẻ con, em yếu duối
Nhưng chẳng thể nào giống cô gái trong "một thời đã xa"
bao con đường đã in bước chân qua
Bóng hai đứa trong muôn chiều lá đổ
Anh đâu biết bây giờ trái tim em vụn vỡ
Anh đâu fải nghệ nhân để chắp nhặt pha lê?
Anh đã từng nói rằng: "đến sỏi đá cũng có những đam mê..."
Để biện minh cho những gì em nói là " không thể..."
Dù đã băng qua nỗi đau ...ko dễ...
...Yêu thương cả đời cũng chẳng đủ đâu...
Nếu biết truóc rằng chẳng thể là của nhau
Thì em đã không bao giờ làm thơ nữa...
Chúng mình đã không chờ dc để đi trên con đường hoa sữa
Như lời hẹn hôm nào ....
Mà hoa sữa bây giò ở tít tận trên cao
Phượng đỏ chắc cũng còn lâu mới có
Chẳng có loài hoa nào cho chúng mình nhắc nhớ
Cái thời mà rròi mình chẳng còn là của nhau ...
Em vẫn nhớ tất cả những gì đã tạo thành nỗi đau...
Dẫu cho anh chẳng còn gì vương vấn...
Có một thời ...thời gian qua nhanh thật...
Còn mình em ôm nỗi buồn không tên...
Giá tất cả đều có thể quên
Giá đừng nhớ những gì không đáng nhớ
Dù mùa hạ, mùa thu và mùa đông đã vỡ...
Còn mùa xuân ....
Và em...
Còn một nõi nhớ không tên....
keo_ngot192
09/11/2004, 17:54
Khoảng cách,
khắc lên dòng đời luẩn quẩn
những toan tính, nghĩ suy ..
Một ngày, một ngày nồng nàn ngọt mật
Chúng mình gặp nhau ..
Câu chuyện chỉ đơn giản là Anh - Em
Một ngày,
rồi lại một ngày qua ...
Chúng mình bước vội qua nhau, cố đuổi tìm những điều không thật !!
Anh - cay đắng với những nỗi đau đã mất
Em - có mối tình nào không ngập trong nước mắt ?!
Hai trái tim không lành nguyên
Hai trái tim cồn cào bão lũ
Khoảng cách với những nỗi đau xưa cũ
nhạt dần ..
Nước mắt bện thành sợi pha lê
Tình yêu từ lúc nào lẩn khuất,
quật ngã Tình Bạn đơn thuần ...
Hai trái tim đỏ lửa chẳng có giây phút phân vân
Hai trái tim nồng nàn, hoà chung một nhịp !!
Hạnh phúc đúc bằng đêm say sưa ...
Trăng Sao rủ nhau khắc lên trời cả bầu tinh tú !!
Khoẳng cách
khắc lên dòng đời luẩn quẩn
những toan tính, nghĩ suy...
Không phải em đa nghi .
Không phải anh mỏi mệt .
Khoảng cách ngớ ngẩn
phủ lên lớp kính mờ - thời gian phía trước
tấm màn sương nhờ nhờ
đợi chờ ...
không đủ
Và Ta - Chia - Xa.
Khoảng cách vẫn cứ nhạt nhòa, ký ức!
Mình bảo nhau :
Anh - chẳng buồn đâu.
và
Em - không khóc.
Có nỗi đau nào như nhát cắt, chẳng cần dùng dao!???
Tham lam..
Đêm giấu trọn cho mình bầu tinh tú ,
trong bão tố ...
rồi ngạo mạn thản nhiên
nguỵ biện,
Khoảng cách lớn dần !
lá vàng rơi
11/11/2004, 20:42
Nước vô tình nước ngàn năm trôi mãi
Mây vô tình mây mãi lang thang
Trăng vô tình trăng đùa với gió
Người vô tình người chẳng hiểu lòng ta ::...
heaven1989
16/11/2004, 08:34
Có hôm nào trong giấc mơ thấy anh
Nhìn em rồi mỉm cười lặng lẽ
Hòa chung vào dòng người trên phố
Vội vã, bóng hình anh vụt qua
Có hôm nào trong kí ức biếc xanh
Em được nhìn anh nhiều hơn thế
Chưa bao giờ em có thể
Làm được những điều dành riêng anh
Dẫu trang giấy tràn đầy kỉ niệm
Dù đôi mắt kia có chờ đợi một nguời
Thì tình yêu này cũng ko phải
Là món quà anh tặng cho em
Sao anh lại có thể yêu em
Trên thế gian này còn nhiều người khác
Em đa nghi, em yếu mềm, em hèn nhát
Và chưa đủ vững vàng để bước vào đời anh.
Em không thể là bóng cây xanh
Ở bên anh mỗi khi chiều đổ xuống
Có những điều khi ta mong muốn
Không thể xảy ra...
Em phải nói gì cho những chuyện đã qua?
Câu thơ cũ ngập ngừng một thời em viết
Có phải chăng là câu thơ vĩnh biệt
Cho những ngày mình đã đến bên nhau?
Em phải nói gì cho những chuyện mai sau?
Khi anh sẽ không còn ở bên em nữa
Em không đủ lý lẽ để bào chữa
Cho những hành động ngốc nghếch của riêng mình
Em không thể là một sớm bình minh
Đánh thức anh sau một ngày mệt mỏi
Em chỉ là màn đêm u tối
Rồi lạnh lùng phủ xuống cuộc đời anh
Sao anh lại có thể yêu em
Khi trên thế gian này còn nhiều người khác?
Em ghét anh cứ hay bắt chuyện cùng em
Và mái tóc anh chẳng lúc nào thẳng thớm
Em ghét anh hay lượn xe giả làm người lớn
Để lại cho em lấp lánh những ánh nhìn
Em ghét ghê bước chân anh khua rộn cả trái tim
Đôi mắt nhìn như thấu dòng tâm tưởng
Ghét thật nhiều đến khi em phát ốm
Ốm xong rồi lại khe khẽ hát lên
Em ghét anh cứ tỏ vẻ bề trên
Ghét cay đắng mỗi khi anh nói dối
Ghét những lần anh làm em cười , những điều không hiểu nổi
Và nỗi buồn len lén những niềm riêng
Em ghét anh những lúc chẳng ở bên
Không gọi tên mỗi khi em thấy nhớ
Ghét những gì em cũng không bít nữa ;))
Vì em chợt nhận ra rằng mình chẳng ghét nổi anh.
(Sưu tầm)
the_tool
31/01/2005, 10:04
có những niềm vui thật giản dị
Đôi khi có những niềm vui thật giản dị
Vụt qua mình như cơn gió thoảng
Đi qua rồi còn vương lại hương thoảng
Để mai này bỗng chợt một ngày
Nhớ lại hương gió ngậm ngùi
Tự hỏi mình sao không tận hưởng gió
Nhìn ra ngoài mỉm cười trong đêm đông..........
blackmoon
04/02/2005, 15:39
Hoa Cỏ May
Một chút buồn gửi theo cánh cỏ may
Một chút thương cho mắt ai tím biếc
Hoa cỏ may mang chút tình của đất
Một nỗi buồn, một nỗi nhớ mênh mông
Anh đã đến sao anh không hái
Không mang về một chút vị hương quê
Người ta bảo hoa cỏ may hoa dại
Anh vô tình đặt bước chảng nhìn qua...
blackmoon
04/02/2005, 15:43
Nỗi niềm hoa dại
Ta như loài hoa dại
Nép bên đường anh qua
Chẳng mong người dừng lại
Nhưng lòng ta xot' xa
Khao khát dù chảng nói
Chỉ một lần nữa thôi
Bước chân người đừng vội
Bỏ quên hoa trên đồi
Sao người vô tình thế
Chẳng biết lòng ta đau
Bên đường sương hay lệ
Xui hoa dại bạc màu...
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mành như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay..
.........................(Sưu tầm)
Em biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui
Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Câu thơ đâu còn mãi ngày sau
Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí, như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mông
Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường, như trang sách
Như chùm hoa nở cánh trước hiên nhà
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm giữa miền đất khô cằn
Đấy, tình yêu, em muốn nói cùng anh:
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn.
lá vàng rơi
27/02/2005, 18:36
Biển sẽ chẳng là gì
Nếu mất đi tiếng sóng
Sẽ chẳng là cuộc sống
Nếu vắng bóng anh yêu
lá vàng rơi
27/02/2005, 18:37
Biển có từ bao giờ chẳng rõ
Chỉ biết rằng biển đã có từ lâu
Tình yêu cugnx chính là biển đó
Đến bao giờ ta có biết đâu
lá vàng rơi
09/03/2005, 12:42
Sáng chủ nhật anh mời ăn kem
Từ chối ko ăn nghĩ lại thèm
Lên lớp ko kem tiếp thu kém
Thầy nói chữ kém viết thành kem
Hoa cỏ may
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?
Xuân Quỳnh
camellia_n2t
11/03/2005, 14:39
Xin được bên anh khóc một lần
Chỉ một lần cuối cùng thôi cũng đuợc
Một lần cuối để em ao ước
Dù mai ngày ta sẽ cách xa.
Xin được hát cung anh một lời ca
Hát một lần cùng nhau thôi cũng được
Đủ để em thấy cuộc đời phía trước
Còn con đường nào đó dành cho em
Xin được ở bên anh một đêm
Ừ một đêm cuối cùng thôi cũng được
Đủ để thấy trong dòng đời xuôi ngược
Ta còn có nhau ở trên đời
Xin được nói với anh một lời thôi
Dù đó chỉ là những lời sau cuối
Đó là lời tình yêu không có tuổi
Ta trao nhau trong những phút giây này...
camellia_n2t
11/03/2005, 14:43
Tận cùng của trái tim là hình em yêu dấu
Tận cùng của cuộc đòi vẫn câu nói yêu em
Tận cùng của tình yêu là gì anh không biết
Nhưng ngay ca khi tình yêu chết rôi vẫn câu nói yêu em
Tận cùng trái tim anh là hình ai anh giấu?
Tận cùng cuộc đời anh vẫn nói câu yêu ai?
Tận cùng của tình yêu là gì anh không biết?
Khi tình yêu chết rồi anh nói cũng thừa thôi
---------------------------------------
ANH ĐẾN NHƯ NGỌN LỬA
THIÊU ĐỐT EM NỒNG NÀN
RỒI ĐỂ MẶC TRO TÀN
ANH BỎ ĐI LẶNG LẼ
RỒI MỘT NGÀY CÓ THỂ
ANH TRỞ LẠI TÌM EM
NHƯNG ĐỐNG TRO TÀN ĐEN
CHẲNG BÙNG LÊN ĐƯỢC NỮA
--------------------------------
Mai sau dù có bao giờ
Anh ngồi đọc lại chùm thơ đắng này
Có ai trên trái đất này
Yêu em sâu thẳm như ngày anh yêu?
Thôi đừng trách hận chi nhau
Lỗi lầm anh trả bằng đau đớn rồi!
Tan đi nát lại bao hồi
Yêu em ai khổ trên đời bằng anh
------------------------------------
camellia_n2t
11/03/2005, 14:46
Quên hết đi nhừng gì còn sót lại
Của mối tình đã bỏ lại sau lưng
Không còn yêu thì xin anh hãy đừng
Đừng đau khố đến muôn đời như thế
------------------------------
Nếu một mai minh gặp lại nhau
Anh có dám nói lời yêu thương nữa
Một cuộc tình đã trôi vào quá khứ
Thì lời yêu nào có tội tình chi?
Nếu một mai trên đường anh bước đi
Vô tình thấy em còn cô đơn đứng đợi
Anh có mỉm cười và sẵn lòng bước tới?
Nắm tay em xin lại chút tình xưa?
-----------------------------------------
Anh không được như những chàng trai khác
Không hiền lành lại bướng nhất trần gian
Đứng bên em cũng chẳng thấy cái em cần
Bên em chỉ co ly cà phê đắng
Ôi những đêm tối dài hoang vắng
Đợi chờ anh mà chẳng thấy anh đâu?
Ly cà fe đã quá nhạt màu
Sao anh lại sợ gì mà không tới?
-------------------------------------------------
camellia_n2t
11/03/2005, 14:50
NẾU BIẾT RẰNG
Nếu biết rằng ta chẳng thể gặp nhau
Sao anh nỡ nói lời yêu thương ấy?
Để bây giờ mình em cô đơn vậy?
Và mình anh ngơ ngẩn giữa trời chiều
Bước chân anh đã cay đắng bao nhiêu
Và hồn em thì lạc loài phiêu lãng
Nếu biết rằng chẳng thể nào đổi khác
Anh có bao giờ rút lại lời yêu?
------------------------------------
Giá mà những phút đầu tiên
Gặp nhau đừng hỏi đừng quen đừng gần
Như ngươi xa lạ dừng chân
Hoặc là chỉ gặp một lần rồi xa
Như là hương thoảng bay xa
Thì đâu đến nỗi lòng ta nhớ nhiều
---------------------------
Ôi lý tưởng con đường anh đã chọn
Buồn vui anh đành để chôi qua
Em còn đây hay em đã đi xa ?
Ngàn lần nói vẫn lời không hối hận
Nâng bước anh đi nhưng chặng đường
camellia_n2t
11/03/2005, 14:51
Em không là rượu nồng
Chỉ mong là nước lã
Để anh người xa lạ
Uống vào vẫn cứ say
Tình yêu đi qua mỗi ngày
Như con sóng xô ngoài biển cả
Em.. suốt đời chỉ là nước lã
Đến bao giờ anh uống mới hết say???
camellia_n2t
11/03/2005, 14:53
Tôi đi tìm một nửa của tôi
Mà sao vẫn chưa tìm thấy được?
Một nửa nơi nào để tôi hoài mơ ước
Nửa của người lại nhan nhản khắp nơi.
Nhặt tạm nửa của người làm nửa của tôi.
Cứ thầm nhủ sẽ bình yên tất cả
Chắp vá mãi mà vẫn chông chênh quá
Đành trả người để mình lại lẻ loi.
Tôi vẫn đi trên năm tháng cuộc đời
Từng giọt lệ vẫn rơi hoài trên má
Vẫn găp ai đó trong dòng ngươi xa lạ
Nhưng ngươi đó chẳng phải dành cho tôi.
Tôi vẫn đi tìm một nửa của riêng tôi
Mà sao vẫn chưa tìm thấy được
Để năm tháng tôi lần hồi đếm bước
Nửa của mình.. ơi hỡi ..nửa mình đâu??/
camellia_n2t
11/03/2005, 14:53
Cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn
Nhưng đích thực tình yêu thì chỉ là duy nhất
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải nửa của mình đâu
Một nửa trái tim
Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Nửa của tôi ơi,anh là ai vậy?
Sao để em tìm, tìm mãi tên anh.
Trời dần buông thành phố vào đêm
Sân cỏ, hàng cây, từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
Nửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm anh vâng tôi đã đi tìm
Và có thể suốt đời này không thấy
Nửa không có anh, em đành sống vậy
Nhưng không lấy nửa của ai làm nửa của riêng mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu thì chỉ là duy nhất
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải nửa của mình đâu!
Không phải nửa của mình, chẳng phải nửa của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng
Là đúng hay sai trong tìm nửa của mình
Tôi đi tìm Anh, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể ở trên đời đây đó
Anh cũng đi tìm tôi như thế
Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau.
camellia_n2t
11/03/2005, 14:57
Có lẽ nào
Có lẽ nào em chẳng thể quên anh?
Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại
Cơn gió đi hoang thổi lạnh lòng em mãi.
Áng mây chiều thao thức một niềm thương
Em đã đi qua hết cả con đường
Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát
Qua rồi ư?cái thời khao khat
Những tâm hồn tha thiết ở trong nhau.
Anh có bao giờ hiểu được nỗi đau
Trên bến vắng chỉ mình em chờ đợi
Nắng đi rồi thuyền về trong bóng tối
Để mình em với nỗi nhớ bơ vơ
Anh có bao giờ còn nhớ nổi dòng thơ
Câu thơ cũ của một thời anh viết
Đêm lạnh lùng với niềm đau da diết
Ánh trăng buồn chấp chới ở đằng xa
Nỗi nhớ cồn cào rồi cũng sẽ đi qua
Câu thơ cũ ngâp ngừng vào dĩ vãng.
Anh xa rồi con đường chiều vắng lặng.
Có lẽ nào em chẳng thể quên anh/?/?
camellia_n2t
11/03/2005, 14:59
Thứ 7
Đã lâu rồi thứ 7 chẳng có anh
Căn phòng vắng cứ gào lên nỗi nhớ
Em cứ ngồi nhìn trang sách mở
Thấy hình anh xiêu vẹo ở đâu đây.
Em cứ trầm ngâm ngơ ngẩn nhìn mây
Cánh cửa sổ vẫn mở toang chờ đợi
Chẳng nghe thấy bước chân nào vọng tới
Nỗi nhớ chìm trong bóng tối đêm đen
Chẳng trách anh sao nỡ quên em
Như đã quên bản tình ca ngày ấy
Anh bây giờ bận bịu nhiều biết mấy
Lỡ hẹn rồi cũng đã có sao đâu
Thứ 7 nào em cũng đợi thật lâu
Lòng khát khao một ngày anh sẽ tới
Dù lệ rơi ướt bờ vai mệt mỏi
Chẳng hề gì ,bởi em vẫn yêu anh...
camellia_n2t
11/03/2005, 15:01
DỪNG ĐỢI EM
Anh đợi em ở cuối con đường
Hãy về đi anh,đừng ngốc thễ.
Xin hãy hiểu la em không thể
Đến với anh dù chỉ một phút giây.
Em đã chờ anh bao tháng ngày
Mà anh lại vô tình đi mãi.
Rồi một ngày bỗng anh trở lai.
Thì giờ em đã vắng xa rồi
Con đường ấy chỉ còn mình anh thôi.
Bởi vì em đã thuộc về người khác
Lá vẫn rơi cuối con đường xào xạc
Kỷ niệm xưa cứ ào ạt tràn về
Thôi em xin anh hãy trở về
Ngày xưa ấy đã trỏ thành dĩ vãng.
Xin anh hãy cho em vào quên lãng
Đừng đợi em ở cuối con đường
hic hic
camellia_n2t
11/03/2005, 15:04
TÌNH YÊU TRAO EM
ở trên mạng anh quen cô bạn gái
lứa tuổi ngây thơ tâm hồn trong sáng
tiếng nói em thì thầm trong gió hát
giọng thiết tha êm ái tựa vần thơ
tả sao nổi niềm vui ôi bất chợt
được quen em nàng công chúa dịu hiền
nhiều đêm mơ gọi tên em trong mộng
thấy em yên vui trong giấc mơ tình
nghe giọng hát nghe nỗi niềm tâm sự
thấy chan hoà trong nỗi nhớ miên man
ước chi đuọc mãi cùng em sánh bước
vươn đến tương lai đón ánh mặt trời
hãy bên nhau bằng tình yêu trong sáng
mãi thương nhau trong trái tim tình đầu
chưa gặp măt nhưng tim nghe bối rối
phải chăg vì anh đã wa yêu em
nếu lúc này có em ở bên anh
niềm hạnh phúc trong anh là vô hạn
đoá hoa kia chẳng mãi thể thắm tươi
mỗi con người chẳng thể sống muôn năm
nhưng tình yêu mãi vẫn là vĩnh cửu
như mătj trời như trái đất ngàn năm
mãi toả sáng cho đời tươi chân lí
cho tình mình mãi thắm thiết không phai
xin gửi tặng niềm tin và hạnh phúc
tới người anh yêu mến nhất trên đời
camellia_n2t
11/03/2005, 15:07
Đêm phố vắng tênh
Ta ngồi và ta khóc
Khóc vì người đã xa
Khóc vì tình bỏ ta
------------------------
hoàng hôn xuống màn đêm bao phủ
màn buông rồi mà giấc ngủ chưa yên
lòng xao xuyến em cầm cây bút nhỏ
viết mấy dòng gửi đến anh yêu
-------------------------
NHỮNG LÚC GỤC ĐẦU BÊN SÁCH VỞ
EM VÔ TÌNH ĐẶT BÚT VIẾT TÊN ANH
EM BIẾT YÊU ANH LÀ ĐAU KHỔ
NHƯNG THAN ÔI EM KHÔNG THỂ QUÊN ANH
---------------------------
Tôi muốn hồn tôi cứ lạnh lùng
Cuộc đời con gái vẫn dửng dưng
Đừng thương đừng đợi đừng thương nhớ
Để mảnh hồn này vẫn rối tung
----------------------
Sao em lại lạnh lùng đến thế
Trái tim anh chan chứa yêu thương
Nghẹn ngào lời nói không hối hận
Nâng bước anh đi nhưng chặng đường
-----------------------------
Đã bao lần chợt tỉnh trong giấc mộng
Đôi mắt sao cay và giọt lệ lại tuôn
Chiếc gối em nằm sao có máu & nhược mắt
Tự hỏi lòng " anh bây giờ có nhớ em không ??"
--------------------------------------
Có rất nhiều những cơn bão đi qua
Trời xanh lặng như đang điềm tĩnh lại
Hoa phượng đỏ giữa mùa hè sáng chói
Hay chính trái tim mình từ đó nở bừng ra
-------------------------
anh đến với em wa muộn rồi
nỗi buồn em lại thấy chơi vơi
anh ơi thông cảm cho em nhé
trái tim em đã trao gửi một người
-------------------------
Ai bảo quen nhau thuở ấy chi,
Để lòng vương vấn mối tình si.
Để cho nhung nhớ thành ca khúc,
Lất phất mưa ngâu nỗi biệt ly.
------------------------
Người thương hỡi em biết chăng,
Ánh mắt em sao dịu êm trìu mến
Đã lạc vào đôi mắt của tim tôi,
Một nỗi nhớ em tim tôi vồ vã
Rung động rồi sao mãi chẳng thành câu
--------------------------
Hạt mưa rơi , thay tiếng lòng tối khóc,
Nhớ thương người, lệ nào rơi trong đêm,
Tâm tự nặng trĩu, nỗi lòng không trọn,
Biết đến bao giờ người hiểu được tôi
Còn lại gì ngoài giọt lệ chia ly
Tiếng yêu thương người chưa kịp nói
Em khát khao mỏi mong chờ đợi
Rồi suốt đời phải khóc vì ai
Khóc mơ hồ cho cuộc tình phôi phai
Khóc điên đảo cho bao điều giả dối
Khóc tin yêu cho những điều diệu vợi
Để một lần khóc cho chia ly.
Nguyên Ngọc
12/03/2005, 09:31
Lặng ...
(Đoàn Ngọc Thảo Nguyên )
Chợt đau nhói trên đầu những ngón tay
Giữa buổi chiều với bộn bề công việc
Những dịu dàng trong em như chợt biết
Tình yêu đã đi qua ...
Chẳng có lỗi lầm để được thứ tha
Không giận dữ, không đau thương hờn tủi
Chỉ khoảng trống rơi vào trong câm lặng
Đã xói mòn tháng năm
Em tìm lại mình trong kí ức xa xăm
Những khát vọng của giấc mơ cháy bỏng
Những cồn cào của hàng ngàn con sóng
Hối hả về đại dương ...
Lá đã vàng chưa trên những con đường
Em quên mất lời ca em đã hát
Anh quên mất giữa bao nhiêu khuôn mặt
Có nụ cười của em...
Chẳng lẽ tình yêu có thể lãng quên
Ngay nỗi nhớ trong em cũng nhòa nhạt
Gởi nỗi buồn theo vào trong câu hát
Biết là đã chia xa...
Powered by vBulletin® Version 4.1.7 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.