PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Dark Moor



Pain of salvation
09/03/2005, 18:31
Tặng cậu condom knight vì hình như cậu cũng thích Dark Moor

<center>Dark Moor - Tales from Spain</center>

<center>http://musica.mustdie.ru/images/bands/d/dark_moor/2755.gif</center>


Hôm nay, tôi xin được nói về một ban power đầy tiềm năng của Tây Ban Nha, mang tên Dark Moor. Đây cũng là một ban mà tôi đã nghe khá nhiều trong thời gian gần đây và cảm thấy đây là một trong những ban symphonic power khá nhất hiện nay.

Một chút về bio Dark Moor

Năm 1993, Dark Moor được thành lập bởi 2 tay guitar Enrik Garcia và Javier Rubio. Khi đó, đội ngũ của Dark Moor thường không ổn định. Trong những năm đầu tiên, họ cần cù sáng tác các ca khúc của riêng mình cùng với việc cover lại nhiều bài hát nổi tiếng ở các quán bar và các club. Đến năm 1996, họ đã có bản demo đầu tiên Tales of the dark moor. Bản demo này có vài ca khúc được nằm trong album đầu tay của nhóm 3 năm sau đó. Và cùng thời gian đó, Dark Moor có sự tham gia của những thành viên mới, những người đã hoàn chỉnh ban nhạc và đưa Dark Moor trở nên nổi tiếng, đó là tay bass Anan Kaddouri và tay trống Jorge Saez. Trong bản demo đầu tiên, khoản vocal được Enrick Garcia, nhưng sau này một số đã được thu lại với một tay ca sĩ mới: Ivan Urbistondo.

Trong khoảng thời gian này, ban nhạc cố tìm kiếm cho mình một hợp đồng ghi âm và cả một cái tên nghe cho thật “ngầu”. Khi ban nhạc đã dần đoạt được một thoả thuận thu âm thì Ivan ra đi và ban nhạc cần tìm kiếm một tay vocal mới. Trong khoang thời gian khó khăn đó thì lại đến lượt thành viên trụ cột, Javier Rubio cũng ròi bỏ nhóm. Người thay thế thế cho Javier là Albert Maroto, một kẻ vô danh và đó cũng là lúc một singer mới được chọn, một vocal nữ: Elisa C. Martin từ ban nhạc mang tên Sabatan.

Với Elisa trong ban nhạc, Dark Moor quyết định ghi thử bản demo thứ 2 mang tên Dream of madness, bản demo này được cải thiện rất nhiều về chất lượng. Nhưng họ nhận ra rằng, âm nhạc của mình vẫn còn thiếu cái gì đó, và thế là một tay keyboard mới gia nhập, làm cho ban nhạc trở thành 6 thành viên: Guillermo. Đội hình này thu được bản demo thứ 3: Flying, bao gồm một số ca khúc cũng nằm trong album debut.

Trước khi Arise record, hãng đĩa nổi tiếng của Tây Ban Nha, đặt bút kí hợp đồng với Dark Moor thì họ lại có một thời gian phải ngậm đắng nuốt cay. Guillermo rời ban nhạc và phải mất một thời gian ban nhạc mới tìm ra tay keyboard mới: Roberto Pena. Họ đã có khá nhiều buổi biểu diễn lớn trong thời gian này.

Tháng 8 năm 1999, Dark Moor đã ghi âm album đầu tiên, Shadowland - một cái tên sặc mùi power - tại Madrid. Album này giành được khá nhiều sự chú ý ở khắp châu âu và cả ở Nhật, Nam Mỹ. Hầu hết các bài hát trong đĩa này đều năm trong các đĩa demo trước đó. Một tour diễn vong quanh Tây Ban Nha cùng sự góp mặt của Demons & Wizard được thực hiện, và các fan rất mong chờ sự ra đời của album tiếp theo từ Dark Moor.

Pain of salvation
09/03/2005, 18:31
Album thứ 2 của Dark Moor, The hall of the olden dreams được thu tại Italia và phát hành vào tháng 8 năm 2000. Lúc này, ban nhạc đã có được những thành công lớn, trở thành một trong những ban nhạc nổi danh nhất làng metal underground Tây Ban Nha. Tên tuổi của họ bay sang cả châu Á, châu Mĩ và cũng được biết đến nhiều như một Rhapsody của Tây Ban Nha. Quả thật, nhạc của Dark Moor cũng có khá nhiều điểm giống Rhapsody, và một chút gì đó của Stratovarius. Sau tour diễn cho album, Dark Moor tham gia vào album Tribute to Helloween mang tên The keeper of Jericho (một album khá là fìu) với bài Halloween. Cá nhân tôi thấy Dark Moor chơi lại bài này không hay, không máu lửa như chính Helloween. Cùng năm, ban nhạc nhận được giải thưởng sự phát hiện của của năm của tạp chí Heavy Rock. Đĩa EP The fall of Melnibone ra đời dành riêng cho Tây Ban Nha.

Thời gian được chọn để ghi album thứ 3 là vào tháng 11 năm 2001: The gates of oblivion. Album này mới thực sự đưa lại thành công cho ban nhạc và đưa tên tuổi của Dark Moor như một cái tên luôn được so sánh nhiều nhất với Rhapsody. Album có sự tham gia rất nhiều của dàn đồng ca, chính điều này đã làm cho người ta nhận ra sự giống nhau giữa họ và Rhapsody.

Ban nhạc tham gia nhiều Festival sau đó như Rock Machina, Vina Rock …, nơi họ có thể đánh bóng tên tuổi của mình ở nước ngoài hơn nữa. Sau nửa đầu của tour diễn cho album, tay keyboard Robert Pena ra đi đột ngột và họ đành phải mời một guest member thay thế, Isabel Garcia. Sau đó, Dark Moor lại vào studio để thu một số bản acoustic nằm trong EP Between light and darkness, một EP vốn được thực hiện hầu hết với đội hình cũ, chủ yếu bao gồm các bài bonus track trừ các album trước và bản orchestral của bài Dies Irea.

Thật không may, trước khi ra đời EP này, bất ngờ 3 thành viên Elisa Martin, Albert Matoro và Jorge Saez ra đi thành lập ban Dreamaker với lí do không còn phù hợp với những chất liệu của ban nhạc, để lại cho Enrick và Anan rất nhiều khó khăn. Sau rất nhiều buổi tuyển chọn, cuối cùng đội hình mới của Dark Moor được hình thành, với sự tham gia của Alfred Romero trong cương vị vocal, Jose Garrido chơi guitar và Andy C. chơi trống. Nhiều người so sánh sự thay đổi này của Dark Moor giống như sự thay đổi của Angra, khi 3 thành viên chủ chốt của họ, trong đó có Andre Matos, ra đi và thành lập nhóm Shaman (một ban cũng rất hay), tuy nhiên 2 thành viên còn lại của Angra và đội hình mới đã cho ra đời một Rebirth không thua kém gì Matos era.

Đội hình mới này của Dark Moor nhanh chóng bay đến Italia để ghi âm album thứ 4 của họ mang tên Dark Moor, dù đã mất khá là nhiều fan sau sự ra đi của 3 thành viên cũ. Tuy nhiên điều này cũng mở ra một kỉ nguyên mới cho Dark Moor. Album thứ 4 mang tên ban nhạc ra mắt vào cuối tháng 11 năm 2003 và được đánh giá cũng khá cao.

Pain of salvation
09/03/2005, 18:32
Vâng, Dark Moor là một ban chơi symphonic power đơn thuần. Nhiều người đều nhận ra sự giống nhau giữa nhạc của họ và Rhapsody. Tuy nhiên tất cả không chỉ có vậy. Tất nhiên vẫn có sự khác biệt rõ rệt. Xét về tổng thể, Dark Moor không thể so sánh được với Rhapsody về độ hoành tráng, về kĩ thuật của các nhạc cụ, thậm chí là cả lyric. Nhưng cái chất symphonic rất rõ nét trong nhạc của họ cũng quyến rũ không kém gì Rhapsody. Thật ra cái kiểu epic power của Dark Moor đi theo một hướng khác so với Rhapsody, đơn giản hoá hơn, mang tính melodic hơn và thể hiện khá hơn cái gọi là neo-classical. Một điểm nữa rất nổi bật của họ là vocal nữ. Tuy là một vocal nữ nhưng Elisa Martin có một giọng cực kì nam tính, mạnh, và nếu không chú ý thật sự thì chắc chắn bạn sẽ nghĩ đó là vocal nam. Hồi đầu mới nghe bọn này, tôi vẫn ngỡ đây là giọng ca nam, nhưng mà cái giọng ấy sao nghe hơi trẻ con mà ai ái, chẳng lẽ ban này có một thằng vocal chưa đến tuổi vị thành niên hay sao? Lên net tra mãi mới biết là vocal nữ (trông con mụ đây cũng giống nam lắm).

Điểm mạnh nữa trong nhạc của họ là sự kết hợp hài hoà của keyboard và guitar. Dark Moor không dùng nhiều nhạc cụ của dàn nhạc giao hưởng như Rhapsody, chủ yếu chỉ dùng violin. Thế nên vai trò của keyboard là rất quan trọng. Tuy rằng nếu nói keyboard là chủ đạo trong nhạc của họ là chưa đúng bởi tay key này chơi không phải là xuất sắc cho lắm nhưng quả thực khi đưa vào bài hát thì nó rất hay. Xu hướng metal hiện nay, đặc biệt là power đều dùng keyboard nhiều, nhưng dùng thế nào cho hay và có ảnh hưởng lên ban nhạc thì không có nhiều ban làm được, bởi còn dựa nhiều vào guitar làm nền và vocal. Dark Moor là một ban đã có thể vượt qua điều đó (phải chăng Nightwish là ban nhạc thành công nhất trong việc này, có lẽ chưa chắc). Không giống như nhiều ban symphonic power khác, Dark Moor cũng chơi guitar solo khá máu và nhiều, nhưng cũng không hẳn đáp ứng được nhu cầu của các power metal fan. Vâng, từ trước tới nay tôi chỉ thấy Timo Tolkki là tay guitar đánh solo lead nhiều và hay trong power (cũng nới thêm là nhiều người ca ngọi cái guitar của bọn Dragonforce, nhưng mà tôi thấy đánh nhảm lắm) chứ cũng không có nhiều tay guitar power lead hay.

Pain of salvation
09/03/2005, 18:34
<center>The Gates of Oblivion – 2002</center>

<center>http://musica.mustdie.ru/images/albums/d/dark_moor/2002_2760.jpg</center>

<center>01. In The Heart Of Stone
02. A New World
03. The Gates Of Oblivion
04. Nevermore
05. Starsmaker
06. Mist In The Twilight
07. By The Strange Path Of Destiny
08. The Night Of The Age
09. Your Simphony
10. The Citadel Of The Light
11. A Truth For Me
12. Dies Irae</center>

Vocals: Elisa C. Martín
Guitar: Albert Maroto
Guitar: Enrique Garcia
Bass: Anan Kaddouri
Drums: Jorge Saez
Keys: Roberto P.C


Bìa đĩa mang phong cách hệt như Rhapsody, cả mặt trước lẫn mặt sau, khiến tôi tò mò mua về thử, và quả là tôi không phải thất vọng. Cái lỗi melodic du dương dễ ăn sâu vào lòng người ấy sau khi tôi đã nghe ở rất nhiều ban nay lại gặp ở Dark Moor.

Track 1 In the heart of stone ngay lập tức vang lên với tiếng keyboard réo rắt như mây về gió vậy. Đây là một bài hất tôi rất khoái ở chỗ chuyển giọng rất hay của Elisa, đang hat ở giọng trung bình đột nhiên ngân cao lên cùng với nhịp nhạc chậm lại, nghe như một điểm nối, một điểm nối khá là tinh tế. Và cũng không thể nhận ra đó là một giọng nữ được, mạnh hơn hẳn các giọng nữa khác tôi biết. Một điều cần nói thêm là nhạc của Dark Moor dùng rất nhiều khoản dang đồng ca, thậm chí có lúc nghe hệt như Rhapsody hay Edguy vậy.

You don&#39;t lie, you don&#39;t fight
Don&#39;t plead for seeing the light
you don&#39;t gaze the mean face
don&#39;t try to pray

just to save your illusions
to save your shame
now your life is impregnated of blame

Ngươi thật hèn nhát, thật nhục nhã. Cứ ngồi đấy mà giữ lấy những ảo ảnh vô thực, đời ngươi giờ đẩy rẫy tội lỗi.
Đó như là lời tự than trách chính mình, lời tự than của một kẻ vô tích sự, một kẻ đớn hèn mà dưòng như đang muốn đi tìm co đường cho số phận tương lai của mình.

The wind in my hair
the sun under my veil
i&#39;ll go though
the road is hard and long
thousand of questions
and only one answer
My anger is in the heart of stone

Không, ta phải vượt qua, ta phải tìm lại chính mình, dù rằng con đường dài ấy còn lắm chông gai. Niềm căm hận của ta hiện lên trong con tim của đá…
Cái con người đã vượt lên khó khăn, dù đã bị kết án không một lòng từ bi, để đem lại cho mình công lí, sự thật, đem lại cho mình tâm hồn thật sự. Phải chăng cả bài hát chỉ muốn nói lên một sự đấu tranh trong tâm trí con người?…

Track 2 A new world mở đầu rất ấn tượng với khoang intro guitar nghe rất hoà hùng. Ngay sau đó là những âm thanh keyboard gợi nên một cảm tưởng gì đó của âm nhạc trong nhà thờ, tiếng hát đệm của dàn đồng ca cũng càng làm rõ thêm điều. Tiếng violin làm nên đằng sau có thể nói là rất đặc sắc, rất classic. Vâng và sau đó những tiếng keyboard phần nào làm ta nhớ đến Jens Johanson (mặc dù tất nhiên là không hay bằng). Phải nói là keyboard được lồng vào bài nhạc rất hài hoà, đúng lúc đúng chỗ, nhiều khi lại thấy giống kiểu COB vậy. Bài ca kể về cuộc khám phá “thế giới mới” của Colombus – châu Mĩ. Có thể thấy rõ điều đó qua cái này:

this land is wild
Our boots were defiled
Our dreams will be reality
the native&#39;s pain
always in vain
our glory was their agony

Nhưng thật trớ trêu, những người latin không để cho vung đất với được yên, lòng tham lam của họ trỗi dậy, cái gì đến cũng phải đến: xâm lăng.

But when columbus told the queen
all the thing he&#39;d seen
he had to submit and be agreed
With kingdom&#39;s greed

Pain of salvation
09/03/2005, 18:36
Bài thứ 3, đó là một bản instrumetal, dường như là một khúc intro cho track 4: Nevermore. Nevermore mở đầu rất ấn tượng, có gì đó rất bí hiểm, khó hiểu qua tiếng keyboard lên lên xuống, ngay lập tức cái giai điệu ấy được lấp đầy bởi tiếng guitar. Elisa hát như nem vào mặt người khác vậy, rất hùng hồn. Cũng phải nói rằng, tôi rất ấn tượng với những âm thanh violin trong bai này, dù chỉ là phần phụ đệm thôi. Đến đoạn bridge, giọng của Elisa nghe rất trong trẻo, thanh kiết, một điều rất đặc biệt khi ghép cung vào giọng hát hát như đàn ông của cô. Một phong cách nhạc khá lạ, và khá hay, tuy phần chorus có hơi đuối. Một hình ảnh rất thơ mộng:

Was his love
like a dove
tender sweet and frail
Like a Sail
in a gale
He was the eternal lover

Nhưng bài hát tôi thích nhất trong đĩa này lại là ca khúc số 5, Starsmaker (Elbereth). Cái tên nghe đã thật lãng mạn, khiến tôi phải tò mò. Mở đầu bằng tiếng vĩ cầm và guitar thùng rất nhẹ nhàng, tình cảm đầy du dương êm ái. Tôi có cảm giác như được đắm mình trong một dòng suối thiên nhiên mát mẻ giữa mùa hè vậy. Cái cảm giác ấy thật lâng lâng khó tả khi nghe khúc mở đầu này. Rồi nhạc vào ngay lập tức, tiếng guitar lại một lần nữa làm nhiệm vụ hệt giống đoạn intro, chỉ có thể nói, cái giai điệu này nghe như nàng tiên vậy.

When day is out, i can see in the sky
Plentyful forest made with the stars

Khi màn đêm buông xuống, bầu trời xa xăm kia bỗng hiện lên một khu rừng đầy sao sáng.
Nghe thật lãng mạn. Tiếng guitar và key nghe réo rắt bên tai rất khoái chí. Giọng ca của Elisa bỗng ngân cao lên vào khúc cuối verse này và cứ kéo dài trong đoạn bridge. Phải công nhận rằng, Elisa Martin là một trong những giọng ca truyền cảm nhất trong giới power mà tôi biết, có thể sánh ngang với sự truyền cảm của Roy Khan hay Timo Kotipelto vậy.

Everytime I gaze the blue sky
filling thy grace with love tears my eyes
In thy face see the space
in my cry, hear a sight
Praying for thy light

Đó chính là vẻ đẹp của những ngôi sao mà ta nhìn thấy. Sau đoạn chorus là những tiếng key trầm bổng và là lời ca:

a during ship crossing the sky by day
Sailing the morning. light is its trade
A silver ship for love starting the chase
when the night comes the light dies away

Con tàu bạc của tình yêu đang đuổi theo con tàu chở ánh sáng. Ngày ngày, con tàu ánh sáng ấy mang ánh sáng đến khắp nơi, nhưng khi hoàng hôn đến, chỉ còn bóng đêm lan toả, bóng đêm của tình yêu, của chiếc tàu bạc, của kẻ starsmaker. Đến đây, nhạc của bài ca như chuyển sang hướng progressive, loạn xạ như để hoà vào câu hát cuối của đoạn trên vậy.

Track số 6 lại là một bản instrumental ngắn nữa với tự đề Mist In The Twilight - dịch ngắn gọn là sương sớm. Và đó lại là đoản khúc mềm mại cho track 7, By a strange path of destiny. Trong cái bìa đĩa, bài nay đã bị đánh sai tên, không hiểu sao 2 album tôi có của bọn này đều có sự sai sót về tên bài hát, mastered kém quá. Đây là một bài hát mở đầu rất mạnh mẽ, tiếng trống dồn dập từng đoạn ngắn ngắt quãng nhau, nghe rất hay, theo tôi chính là một điểm nhấn trong album này. Tiếng key giả chuông nhà thờ nghe có vẻ rất hoang dại. Tiếng guitar lại như tiếng suối chảy róc rách bên tai. Nhịp nhạc chậm lại, chỉ còn tiếng trống và bass nhẹ nhàng dưới giọng ca ngân vang của Elisa. Phải nói là giọng của cô có vẻ không quá đặc biệt, nhưng nghe kĩ lại thấy rất hay, rất độc.

Walking through the lane
when conforms our life
we play a fool&#39;s game to survive
Pleasure enclosed me
embracing me with loving arms
Pain came to me with great harm

Dứt khúc nhạc nhẹ nhàng ấy lại là nhạc dồn dập ập đến. Và là lời tự hỏi chính mình:

have you ever wonder
are we just victims of fate
Fed with the seeds of hate?

Có bao giờ bạn tự hỏi, rằng mình là nạn nhân của định mệnh, lớn lên cùng những năm tháng căm hờn?
Cuộc đời kia đầy rẫy những gian trá, xảo quyệt, đầy rẫy những khổ đau. Thế nên mới có câu, sống chết đều đã có số cả rồi. Nhưng cái số ấy có thể làm người này hạnh phúc, lại có thể làm người kia đớn đau.

Ol by the strange paths of destiny
searching out hard my hidden place
faces weave (the) life cord of humanity
in the end their last verdict can&#39;t wait

Dường như người ta không muốn bị gò bó ép buộc trong số phận nữa. Cái gì đến cũng phải đến. Đây cũng là một bài mà Dark Moor đánh guitar rất khá, 2 tay guitar thay nhau lead, tạo nên sự đồng điệu thích hợp.

disgrace has found me
it would try to make the fall
but hope kept me from all

Ánh sáng loé lên cuối đương hầm, nơi kia vẫn còn những hy vọng giúp ta không rơi vào vòng tay ruồng bỏ.

anger had chained me
but the siren set me free
diving into life&#39;s sea

Niềm tức giận không chiếm giữ được chúng ta, chúng ta phải thoát, phải trốn khỏi cái khổ hạnh đó để đến với những cái tươi đẹp hơn. Cả bài hát là lời kể về một sự đấu tranh trong tâm hồn con người trước cuộc đời.

Pain of salvation
09/03/2005, 18:36
Track 8, The Night Of The Age, tuy cũng là một bài khá, nhưng hầu như chỉ tập hợp lại các yếu tố ở các bài trước, vậy tôi xin không nói về nó. Tiếp theo là bản ballad số 9, Your symphony, một bài hát khá hay và cảm động, rất tình cảm. Âm thanh chủ đạo trong bài là tiếng guitar thùng sắc lạnh ghê người. Đây có lẽ là bài hát duy nhất Elisa thể hiện giọng hát nữ của mình, nghe bài này tôi không còn nhận ra một giọng nam khoẻ mạnh nơi đâu nữa. Rất trong trẻo, mượt mà. Tuy khoản chorus có hơi đi xuống tuy nhiên xét tổng thể đây vẫn là một bài hay. Đoạn solo guitar thùng giữa bài nghe có vẻ giản đơn nhưng lại đầy gợi cảm. Đặc biệt là bản ballad này có sự tham gia có tiếng sáo làm cho ta cảm nhận một sự trong xanh trong cả bài, vốn có thể thấy trong lyric, như câu hát:

I know that you need me
To survive in this world
world of empty words
take my hand and feel me
if i&#39;ll be your friend...
forever be

Tôi biết rằng em cần tôi, để sống trong cuộc đời này, một cuộc đời vô nghĩa. Hãy nắm tay tôi, để ta mãi là bạn của nhau.
Lời bài hát tuy đơn giản, nhưng lại ý nghĩa.

Track số 11, A truth for me khi nghe, chắc ai cũng sẽ bỏ lại sau track instrumental sô 10, The citadel of the light. A truth for me là một bài mà cá nhân tôi cho la hay, với đoạn mở đầu khá hay với 2 tay guitar đi cùng nhau. Melodic metal bao giờ cũng vậy, phải gây ấn tượng ngay từ khúc intro. Đây cũng là một bài có lời hát khá hay:

My sorrow is like
leaves flying in the air
when the wind strikes
blowing everywhere
and i can&#39;t stay living in this tearful valley
so i just pray for having all the force
to be a stream leading it course
Flowing up to it&#39;s source

Nỗi đau của tôi như những chiếc lá khô bay trong làn gió tung thổi. Tôi không thể ở lại thung lũng buồn khổ này nữa, đành cầu nguyện cho mình một sức mạnh; để trở thành một dòng suối thuần khiết chảy về cuối nguồn…Có lẽ con người kia đã phải trả qua một quá khứ không mấy tươi đẹp, bi quan bao trùm tâm trí. Elisa hát mạnh, dứt khoát nghe đầy hào hùng, sảng khoái. Tiếng bass cứ bập bùng nghe rất sướng tai, kết hợp với đôi trống bass tạo nên một cái nền tuyệt vời tha hồ cho vocal tung bay.

But my love is for the only light
but my heart goes to standing right

Ấy thể mà mảnh tình tôi vẫn luôn đứng vũng, không thể đổi thay. Nhưng …

If I could flee
from my sorry thoughts
like the rivers running slope down at last to be free
When i see
lovers who can dream
with sweet fancies that will never be
a truth for me

Nếu tôi có thể thoát khỏi những nghĩ suy lâm lỡ của mình, như những con sông chảy mãi để rồi được tự do. Tôi nhìn những người yêu dấu đầy tình yêu, điều mà chẳng thể nào đến với tôi.
Chà, cái con người ấy thật là bi thương, ảm đạm, đáng tiếc thay. Rồi như là lời ngẫm nghĩ về cuộc đời:

nobody can live
twice in just one time
Neither can give
Twice love in it&#39;s prime

Có 2 có thể sống 2 lần một lúc, có thể yêu 2 lần một lúc?…Tất cả cuối cùng lại trở về với nỗi đau mà thôi.Đoạn solo khá nhanh tay và máu chiến chính lại làm tôi nhớ đến Luca Turilli. Thật giàu cảm xúc.

Track cuối cùng, mang tên Dies Irae (Amadeus) cũng là bài dài nhất đĩa với 11 phút. Đây là một bài hơi đuối về mặt giai điệu, nhưng về khoản đánh nhạc thì rất khá, solo guitar liên miên kết hợp với nền keyboard clavico và violin nghe đầy chất ma thuật, quỷ quái. Vì tôi không nghe nhiều bài này lắm nên xin lỗi các bác, chả có gì để nói thêm cả.

a_swanheart
10/03/2005, 19:00
Dark Moor cũng có một thời là ban tủ của mình. Mấy album đầu của tụi này có thể nói rất hay với chất symphonic không chê vào đâu được, xứng đáng để so sánh với Rhapsody. Tuy nhiên sau sự ra đi của 3 thành viên chủ chốt thì họ chuyển hướng sang dòng power không symphonic nữa nên nghe thật nhàm tai, tiêu biểu là album 2003. Nhưng nếu ai đã nghe album 2005 của họ rồi sẽ thấy họ cũng phần nào cứu vớt được thời hoàng kim của mình khi chơi chắc tay hơn nhiều album 2003. Thậm chi có những bài đánh heavy rõ rệt với cách chặt accord đặc trưng. Tuy nhiên vẫn tiếc một Dark Moor ngày nào với The gates of oblivion, nhất là bản ballad Your Symphony thật nao lòng

Bodom_knight
10/03/2005, 20:48
con mẹ nó, hay quá, đọc đến sướng con mắt, hay đấy, BK này mới chỉ nghe 3 album của họ là cái thứu 2,3 và 4, cái đầu chưa nghe :D he he
vẫn nhớ lần đầu nghe họ cũng gần đây thôi, mới hồi đầu năm lớp 12, hồi đó trời lạnh mình với lã ƯC đi mua đĩa cứ mua bừa :D, vì mới được cho tiền, thấy cái bìa có ve nhìn đậm chất Epic :D ( cụ thể là có vẻ giông giống Rhaspody :D) mua luôn, về nghe hay quá ko kịp mặc quần :"> ( quần dài thôi ) mặc quần đùi chạy đi mua, mà trời thì rét he he, về nghe là ấm lòng, bài của Darkmoor mà tui thích nhất là Your Symphony , hay đê :D , với cả Never more

xoai
17/03/2005, 07:10
Bài này như của anh Nguyên Iron Man ý. ek nhớ. Dảk Moor kết nhất cái cách phối bè guitar accoutic rất tuyệt cộng với các nhạc cụ khác. rất ấn tượng. Cái này tạo nên 1 âm hưởng rất "châu âu" cổ. Dark Moor vừa ra album mới. vãi. Beyond the blue sea thì phải. nghe qua 1 lượt thấy chất nhạc vãi khác. guiatar mạnh bạo hơn nhiều, khác xa dòng power truyền thống. mà vocal nam vẫn giữ được giọng từ album trước. hay vật ạ. chưa nghe kỹ, chưa dám nói gì thêm :D

Bodom_knight
17/03/2005, 16:25
hẹc hẹc, anh chưa nghe cái nào có vocal nam cả, căn bản nghe thấy hơi chuôi chuối :D đang kết vocal nữ của nó mà, với cả thế này, chú bảonhacj cụ của chúng nó khủng, ngoài các nhạc cũng bt thì anh thấy trong list chúng nó có thêm Violin với Viola với 3 cái mớ nhạc cụ lẻ tẻ khác :D