Xem phiên bản đầy đủ : *.* Mẹ *.*
Mẹ là bà tiên nhỏ trên trần gian
Biết làm phép cho muôn loài sự sống
Con thuở trước là một hòn đất nặn
Sẽ mãi là hòn đất vậy mà thôi
Mẹ bèn đem đất ấy nặn hình người
Phả vào nó một làn hơi màu nhiệm
Phập phồng chờ mọi điều như ý niệm
Đến khi con bập bẹ gọi tiếng đầu
Nỗi vui mừng không kể hết được đâu
Niềm sung sướng trào dâng trong thầm lặng
Mẹ khéo léo góp nhặt từ mưa nắng
Nhiều hương làm tính nết cho con
Cũng từ khi đất đã có linh hồn
Biết nhận dạng yêu thương và đau khổ
"Bà tiên nhỏ " thêm một lần lo sợ
Sợ vết tì hằn viên ngọc trong veo.
(Huỳnh Thanh Nhàn)
Tháng ba
Tháng ba nào ai biết
Mẹ gánh mùa xuân rất thật
Đi ra phía những cánh đồng
Tháng ba giật mình thảng thốt
Giục cánh cò đến...mênh mông
Thơ ccho tháng ba
Vầng thơ cũng vội
Chao ôi, nghiêng ngả trong chiều
Lắng nghe mầm xanh mới
Tách ra từ phía thương yêu
Tháng ba dịu dàng con gái
Tươi như một chiếc môi hồng
Mẹ gánh mùa xuân qua mắt trẻ
Khoảng trời còn lại hóa hư không.
(Trần Huỳnh Kim Phượng)
8-3 nghe ba dạy...
Hồi má còn con gái
Tóc dài ba ngẩn ngơ
Má chỉ cần liếc mắt
Tim ba bỗng...hóa khờ
Ba nhìn con bây giờ
Khẽ thwor dài tiếc nuối
Tóc đờ - mi-gạc-xông
Ai mà thèm ... đắm đuối?
Cá nếu không ăn muối
Thì nhất định sẽ ươn
Hãy nghe lời ba dạy
Dịu dàng mới dễ thương
Con thử đứng soi gương
Áo dài tha thiết thế
Con ba đâu có tệ
Giá...nhẹ nhàng chút thôi...
Con đừng có cong môi
Dỗi hờn chi xấu lắm
Ba cũng là con trai
Nên biết mà, hãy gắng! ;)
8 tháng 3 đầy nắng
Trên bước đường con đi
Hoa cũng phải thua thắm
Vì con gái nhu mì ! ^_^
:wub: :P :D
(st)
aliboboa3
02/08/2004, 10:12
Riona văn 9.0 hay sao mà làm văn hay thế, hay lại ăn cắp của vài cái web khác vào..hì hì
aliboboa3
02/08/2004, 10:17
làm vài câu;;
Mẹ có bít con yêu mẹ nhiều
Trong lòng con đang có bao điều
Muốn được nói hết với mẹ yêu
Mẹ biết không có đôi lúc con muốn nói
Rằng mẹ ơi mẹ là tất cả
Mẹ mãi là ánh sáng của đời con
Mẹ mãi là người mẹ yêu dấu
Dù nhiều lần con đây đã nói xấu
Nhưng dù sao mẹ vẫn là mẹ thôi
Mẹ hãy luôn sống ở trên đời....
Mẹ sẽ mãi ở gần bên con.....
iem hết ý thơ rồi..hichich
Originally posted by aliboboa3@Aug 2 2004, 10:00 AM
Riona văn 9.0 hay sao mà làm văn hay thế, hay lại ăn cắp của vài cái web khác vào..hì hì
hehhe
đâu có, học văn ko dở lắm L-) nhưng muh ko biết làm thơ, với lại cũng ko thích làm thơ, vì khi mà làm thơ là ngta hay có tâm sự, thường là tâm sự buồn thì ngta mới xuất khẩu thành thơ á =))
cái này là sưu tầm thui em...em làm thơ hay lắm ;) ;;)
maiduongchau
01/09/2004, 11:25
con gái mẹ nhiều lúc không ngoan
con gái mẹ nhiều khi mau nước mắt
con gái mẹ nhiều khi tự dưng cáu gắt
mẹ buồn...
con gái mẹ nhiều lúc hát vu vơ
mười bảy tuổi...có một người nào đó...
giờ học ngồi làm thơ và lặng nhớ
con gái mẹ vẫn là trẻ con thôi
con gái mẹ từng phút , từng giây tới
nhớ và yêu mẹ lắm...mẹ ơi...
Có chút gì âm ấm đi trong đêm
Luồn qua lạnh thổi bùng lên bếp lửa
Bữa sáng đợi chờ giấc con vùi ngủ
Là đôi bàn tay mười ngón Mẹ hiền
Có cơn gió nào lùa vào màn đêm hạ
Mát lạnh trán con hâm hấp sốt u ơ
Là tay Mẹ đang thức ngồi trong tối
Tay lau mồ hôi tay kĩu kịt quạt nan
Đôi bàn tay qua năm tháng hun dày
Như lớp vỏ che cho cây xù xì cùng năm tháng
Nhám má trẻ cái vuốt yêu thanh đạm
Vết sẹo nhọc nhằn hằn vết trên má con...
Đôi bàn tay con nhớ cả trong mơ
Vẫn thức dậy gãi lưng cho con ngủ
Vuốt mái tóc mướt mồ hôi đùa nghịch
Giặt áo quần,khâu lại vết rách toang
Đôi bàn tay chỉ một đôi bàn tay
Đắp bùn lầy thành mái nhà con ngủ
Đắp hạnh phúc từ rất nhiều đau khổ
Thô ráp xù xì con yêu lắm Mẹ ơi!
Ban_mai_chiều_hạ
13/10/2005, 16:45
NGƯỜI THỨ 2.
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Vì trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể quên con - 1 thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ,mẹ ơi.
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến mấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ 2.
Mẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn,mỗi ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là 1 cơn gió nhẹ
Mẹ mãi mãi là bến bờ thương nhớ cả đời anh.
Con chỉ là 1 cơn mưa mỏng manh
Người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng 1 tình yêu trọn đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ mà thôi.
Anh ấy có thể đi cùng con suốt cả cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai,có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào,con cũng chỉ là thứ 2.
Chiều chiều mẹ trồng ngọn khói
Thu trời bé lại phương con
Trong mùi cơm thơ phưng phức
Cõi trần thắm một màu son.
Chiều chiều con trồng nỗi nhớ
Dựng bên trời dải núi non
Trong bước đá rời đất chuyển
Làng xa khuất mấy vẫn còn
Chiều chiều... trồng một cõi chiều
Dạ con chín chiều thắm thiết
Trong mong manh làn khói bếp
Thời gian lẫm chẫm đi về...
dungkimke
24/05/2006, 22:10
Con được nâng niu trong vòng tay của mẹ
Nên nào hiểu nỗi niềm của những kẻ mồ côi
Mẹ vất cả hy sinh...nhưng nào được đền bồi
Con vô tâm lắm...nào cảm thông những gì mẹ chịu...
Con gái lớn lên...mẹ thêm phần bận bịu
Nào chuyện áo quần...giầy dép...phấn son
Mẹ lo cho con mọi thứ vuông tròn
Vậy mà đôi lúc con còn chưa vừa ý...
Con gái vô tâm...để mẹ hoài phiền lụy
Tóc cứ bạc dần...màu mắt chẳng còn xanh
Con mãi vô tư ở lứa tuổi học hành
Để mình mẹ lo toan giữa dòng đời mưa nắng...
Có đôi lúc vô tình làm mẹ giận...
Con thấy mẹ buồn...sóng sáng lệ trào tuôn
Khi hỏi ra con mới biết ngọn nguồn
Mẹ tuổi thân...nhớ về mảnh đời của mẹ...
Mẹ kể con nghe...ngày mẹ còn thơ bé
Phải rất nhọc nhằn...bởi cái kiếp mồ côi
Mẹ được sinh ra giữa bom đạn liên hồi
Hầm sâu u tối...như quảng đời mẹ tối
Bà ngoại mất đi...mẹ chưa tròn một tuổi
Nên có biết gì tình mẫu tử ra sau?
Chưa kiệp vui với cuộc sống muôn màu
Đã phải lao đao...kiếp con chồng...mẹ kế....
Lặng im nghe...chuyện ngày xưa mẹ kể
Con bỗng bàng hoàng...trách mình quá vô tâm
Chuyện trần gian...cảnh mẹ ghẻ con chồng
Hỏi có mấy ai...nếm được mùi hạnh phúc?
Mẹ nói với con trong niềm thổn thức
Bảo ngày xưa đời mẹ quá gian truân
Tình mẫu tử thiên liêng mẹ chẳng có một lần
Nên giờ đây...tất cả tình thương...mẹ dành hết cho con của mẹ...
Nằm kề bên con...mẹ nhẹ nhàng nói khẻ:
"Con gái mẹ ngoan...đừng làm mẹ buồn lòng
Nuôi con một đời...mẹ chẳng có gì mong
Chỉ mơ ước được nhìn con hạnh phúc"
Ngày mai đây...giữa dòng đời vinh nhục
Mẹ hãy yên tâm...con chẳng để mẹ buồn
Con sẽ mãi là niềm vui của mẹ luôn
Chẳng để mắt mẹ thêm một lần lệ ướt...
Con mẹ giờ đây...đã không còn ngang ngược
Con lớn lên rồi..chứ nào bé mãi sao?
Con đã hiểu ra tình mẹ rất dạt dào
Và quyết sống...xứng là con của mẹ....
<st>
cat_smile
17/11/2006, 15:06
BIỂN VÀ BẦU TRỜI
Bầu trời và mặt biển
Tuy cách xa vô cùng
Nhưng nhìn xuống mặt biển
Thấy bầu trời trong xanh
Hôm nay nhìn mặt biển
Thấy con sóng bạc đầu
Không thấy bầu trời nữa
Bầu trời đâu? Biển ơi!
Bao la biển và trời
Như tình Cha và Mẹ
Con là thuyền nhỏ bé
Lênh đênh khắp muôn nơi
Mong sao Biển và trời
Xanh bình yên trở lại
Để đời con mãi mãi
Được nằm trong chiếc nôi
Để lời ru Biển - Trời
Dạt dào mãi không thôi
Powered by vBulletin® Version 4.1.7 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.