PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Đồng thời



Sún
05/10/2005, 02:56
Khi cảm giác có sự trong lành tan ra và anh không tin mình còn nắm được

làm sao mà thơ vẽ được...khung cửa kia có gió bay vào ,làm sao anh viết thành thơ được _điều gì em đợi từ lâu...
có thảng thốt mùa qua thì cũng thế.heo may sắp đậu trên áo em rồi.anh không hiểu nổi mình được nữa .đổi vài cái buồn, để tuột trăm cái vui !
thành thử giờ thơ cũng rầu rĩ,cứ lân la hỗn đốn với ngôn từ.bởi mấy khi buồn mà trong trẻo,cười khi mắt muốn... mưa
em có mang mùa thu đến nhanh thì đến.trong bàn tay em hay mái tóc dịu hiền ?hay trong đâu cũng được,miễn là có hơi thở em !
miễn là có hơi thở em
kẻo mùa chẳng dám làm duyên sắc vàng
nói xa xôi có mấy dòng
nói gần hơn nữa sợ rằng
em...
quên !

Sún
05/10/2005, 03:09
1/Vậy ông thử yêu tôi đi
-...
-Sao ? không dám à ?
- ... Tôi là tôi yêu thật luôn !? chả tội gì phải thử

Trong phút chốc sự im lặng bao trùm đến nỗi Phong và Hoa có thể nghe rõ nhịp tim nhau đập . Tình yêu ?
Nhìn thẳng vào mắt nhau ,hai cặp mắt chỉ còn lại 2 tia nhìn ...

Biết nhau đã gần 2 năm mà mới chỉ bắt đầu nói chuyện cách đây cỡ độ trên dưới nửa năm gì đó . Phong không nhớ rõ lắm
Mặc dù cái thời gian biểu cúa Phong không lấy gì làm nề nếp , nhưng Phong vẫn đủ tỉnh táo mà chất vấn bản thân : Có gì đang thay đổi í nhỉ ?
Không hiểu từ bao giờ nó có cái thói quen rất khù khoằm là khi về học đá qua 1 chút nơi cổng trường Kinh Tế ngồi ...hóng .
Hóng cái gì ? Nó mà biết nó hóng cái gì thì có lẽ mọi chuyện bây giờ đã khác . Hay là nó cố tình không muốn biết ? Câu trả lời có lẽ chỉ Phong mới hiểu nổi !
Ấy ... từ cái ngày tại nơi đó ấy .Nghe cái giọng choe chóe mà theo nó là chỉ nghe thôi đã biết là rất cá tính , sâu sa , ... vân vân và vân vân . Nói tóm lại là nó thấy vừa ý lắm . À mà quên , quên chưa nói là thằng Phong có cái tính rất hay trông mặt bắt hình dong (nó nghĩ ông trời cho nó giác quan thứ 6 đó ạ )
Rồi thì lân la theo kiểu vô ý có chủ đích của nó mà nó cũng tạm gọi là quen biết Hoa .
Những kẻ hay mơ mộng như nó có một trí tưởng ...bở rất phong phú . Nó nghĩ rằng cái Hoa cũng vô ý một cách có chủ đích như nó cả mà thôi . Cái này hoàn toàn do nó hay linh cảm bậy bạ chứ không dựa vào đâu .
Ngay từ lần gặp đầu tiên khi 2 ánh mắt chạm nhau lập tức cả hai cùng ngoẳnh mặt đi . Tại sao vậy ? vì 1 lí rất đơn giản mà sau này dễ dàng nhận ra là cái tính kieu ngao của 2 đứa nó to tổ bố !
Con Hoa thì không biết thế nào chứ thằng Phong là khi quay mặt đi nó đã cười thầm rồi . Nó nghĩ con này nhìn xinh xinh , dễ thương nên kiêu đây mà . Nhưng cái phản xạ quay mặt đi ấy thì coi như đủ để nó tưởng ... bở ( sau này thì mới biết là không bở ) rằng con Hoa cũng hơi hơi gì gì đó với nó rồi . Vì nếu dù nói giảm nói tránh đi nữa thì khi miêu tả thằng Phong cũng chỉ đến : kha khá , thu hút ... là cùng ! Nếu không muốn nói nó cũng thuộc dạng tam duoc đấy ạ
Phải nói là cái quãng thời gian " được gọi là quen biết " kia kéo dài kinh thật ! Ngẫm lại cũng hơn 1 năm còn gì . Phong và Hoa cùng nghĩ thấy mong manh quá .Nhưng khi đang sắp nắm bắt được cái mong manh kia rồi chúng nó lại thấy quãng thời gian kia thật đẹp . Phong ngày ngày ra hóng và Hoa ngày ngày đi qua rất rất tình cờ !? Những cái tình cờ ấy trong quãng thời gian đó thay cho dự báo thời tiết với cả hai đứa nó . Vì từ cái ngày định mệnh kia ngày nắng hay mưa , vui buồn đâu còn ý nghĩa gì nữa
...
-Phong này , anh có thấy đất có mùi hương không ?
À... Hà Nội vừa sau cơn mưa đó mà
Phong xém chút bật cười thành tiếng .Cái Hoa ngày ngày ngổ ngáo thế mà hỏi câu nghe ngọt còn hơn cả con phát thanh viên quảng cáo nó vẫn thường khen trên truyền hình . Chứ không phải buồn cười cái mùi đất có hương đâu . Vì nó cũng thấy ... ừ ... mùi đất có hương thật !?
Nén lấy nụ cười nó xoa dịu không khí "căng thẳng" bằng câu đùa :
-Hôm nay anh cơ à ?
...
Không đốp chát lại như mọi hôm . Hôm nay cái Hoa dịu dàng trên mức cần thiết làm cho Phong hơi lúng túng . Bất giác thấy câu đùa kia chả hợp với "em" tí nào cả
Đưa tay nắm lấy tay Hoa , hai đứa thả bước đều đều trên con đường sau mưa vắng người qua lại chỉ có tiếng lá Xà Cừ rơi xào xạc như bản Romance len vào từng tế bào 2 đứa nó
-Mình lãng mạn quá không anh ?
...
Phong đưa nhẹ bàn tay mình phuổi vài giọt hơi mưa đọng trên 2 bên tóc mai của Hoa . Xoa đầu rồi hôn nhẹ lên
-Hình như anh chưa bao giờ nói " Anh yêu em " ?

Sún
10/10/2005, 23:07
ta tan vào trong phố , thấy thu về trên môi.Những đám mây màu bạc , đánh thức ta nhớ người.Trời thả cho ít nắng , cũng hanh vàng không thôi
một tiếng yêu thầm lặng , trong sâu thẳm mùa xưa.Nhìn nhau là ta nói...nước mắt là phong thư
giờ mùa thu ta chán , chả nói về heo may , hay hoa gì cuối phố , chớm tỏa hương căng đầy.Những con đường lá rụng , ai còn đi ngang đây? mà hây hây đôi má. Cho người , cho ta... say !


thêm một giọt trong vắt , tan lẫn trong sương mù , ta ngã dụi vào phố.
Giật mình
à !
mùa thu...
----------------------------------------
sau ngày tôi chia tay em
ngơ ngẩn đến nỗi lãng quên cả mùa

belladonna1985
11/10/2005, 07:18
Originally posted by hoasung@23:07, 10/10/2005
ta tan vào trong phố , thấy thu về trên môi.Những đám mây màu bạc , đánh thức ta nhớ người.Trời thả cho ít nắng , cũng hanh vàng không thôi
một tiếng yêu thầm lặng , trong sâu thẳm mùa xưa.Nhìn nhau là ta nói...nước mắt là phong thư
giờ mùa thu ta chán , chả nói về heo may , hay hoa gì cuối phố , chớm tỏa hương căng đầy.Những con đường lá rụng , ai còn đi ngang đây? mà hây hây đôi má. Cho người , cho ta... say !
thêm một giọt trong vắt , tan lẫn trong sương mù , ta ngã dụi vào phố.
Giật mình
à !
mùa thu...


:D , y dờ mờ lờ rồi hả anh ?
hehe , anh viết cái bài này hay quá :)
hihi , khi nào có vợ dắt đi cho cả lũ xem với nhé ;))

Sún
19/10/2005, 04:48
Chẳng phải hẹn, mà như lỡ hẹn .Thêm ngày bâng quơ ,ta nhớ đến người .Người vẫn vậy _bên làn ngăn cách .Ta bên này đem nắng ra phơi

Sao lại gieo ...vào lòng chi vậy ? Ngỡ mướt xanh tóc quấn ngang đồi .Đến bên chiều vuốt ve thật khẽ .Ngủ ngoan đi vạt tóc trăm năm

Phía bên kia phía chiều nắng tắt .Người nghỉ ngơi ta dõi mắt nhìn .Người ngả xuống rèm mi không chớp .Người trở mình ta ... lẳng lặng im

Hai mảnh chiều sao vô duyên thế ? Chưa mỉm môi chi đã lo cười .Thôi nhìn nghiêng cho đành khác vậy. Biết đâu tìm thấy ...cái mỉm môi .

b-) ôi ... dạo này lắm nhọt quá b-)

baby_duck
22/10/2005, 09:30
Tình hình là bác súng làm sao nhỉ!! Dạo này đâm ra văn vở quá!! Làm chị em hơi choáng!! Hay gặp phải ng` trong mộng roài??? :D

Sún
22/10/2005, 09:52
không ... người trong mộng thì không có ,,,chứ mộng trong người mình thì có =))
gì cơ ? dạo này đâm văn vở ? nghĩa là con bé này nó biết trước kia mình thế nào ? ặc ... b-)

Sún
20/11/2005, 10:01
Sáng vừa chợp mắt đã bị thằng bạn réo lôi khỏi chăn . Tung chân ra là bắt đầu thực tế hơn ... lạnh ! Bởi không còn hơi ấm của người , phòng toang hoác gió lùa , mà cũng có khi thiếu chút ấm áp của con đĩ đang ngái ngủ nheo nheo mắt bên cạnh .
Gõ gõ mấy phát vào đầu cho tỉnh táo , làm vài công tác lỉnh cỉnh rồi chui ra khỏi phòng thì ăn ngay quả dual
Mệt rã rời mà không thoả , tức anh ách ... và quan trọng là tiếc đứt ruột mà ko làm sao được . Đời lắm lúc rất dở nhưng vẫn phải niềm nở . Vỗ vai mấy thằng bảo : thôi coi như hôm qua thằng nào cũng ngủ với Yến Vi đi cho nó thoải mái b-)
Thật đúng không cái ngu nào bằng cái ngu này . Ngu mà muốn nhận ngu cũng không dám , nhận lại thêm chữ Nhục dán giữa trán . May mà không rơi vào trúng đầu mình chứ không thì mệt phết
mẹ ... nghĩ mãi không ra là sao lại có thể chuối như thế được cơ chứ b-)

Nhưng dù sao từ hôm qua đến hôm nay là một cái gì đó không đến nỗi tệ :)
Nếu không muốn nói là hơi bị được . Dự định gì cả ngày hôm qua cho sáng nay là okie hết , tuy nhiên thì do tối làm quá xuất sắc thành ra ban mai lại có vết nhơ ...h...m.m.m
Đau lưng ... đi ngủ ! :D

Brooklyn
20/11/2005, 13:13
chả chịu đi đá bóng j cả...toàn gái mú [-X thế là ko đc,mất hình tượng Box bóng đá rồi ;))

Sún
23/11/2005, 21:35
Nhạt nắng ngày như là cũ ,trăn trở mãi điều xôi xa .môi nở như đang dần khép.chuyện ngày sau ,chuyện hôm qua ...

từng cháy lên không dừng lại .nhầm bay hết tro tàn rồi.quẩn quanh vương đâu, vương đó ...lại về trong lơ đãng thôi .Ta vội vàng đem gói lại ,cầu cho gió thốc lên trời

ta về lại với vẻ mặt ,khó ưa nhìn đám là vàng .tôi thề tôi không cố í...để tâm tư đi lang thang

em ơi đến bên ngồi lại
ghé tai anh nói điều gì
vô nghĩa hay lời câm lặng
để anh yêu đời hơn đi

sắp dở hơi rồi :|

baby_duck
23/11/2005, 22:30
Eo ui!! Vẫn típ tục văn kìa!! Kiểu này thì rõ ràng là bác Súng đang có tâm sự roài còn rì!! Lại bảo em nói sai đi!! =))

Sún
23/11/2005, 23:11
ừ ... ừ ... đang có tâm sự :D chỉ sợ không có tâm sự thì tèo em ạ
Ừ ... văn ... hix ...

tramy4686
23/11/2005, 23:40
úi..... biết bác hoasung tử truớc vỗn đã văn thơ lai láng rồi ^^..... nhưng không ngờ " đậm sâu" đến mức đi viết tiwwur thuyết được thế này thì hỏng hết xôi chè =))

pinkx
23/11/2005, 23:57
anh hoasung chính ra cho làm mod box thơ văn mới đúng lãng mạn thế này yêu ai chẳng được hia hia

Sún
26/11/2005, 13:56
Rất xui xẻo !
Bắt đầu nghe vài tiếng vớ vỉn cúa bọn cùng nhà về chuyện gái gú .Thật đời lắm lúc chả biết đâu mà nần . Nghe 1-2 câu đại loại như chúng nó đối thoại với nhau :
-Mẹ ... tối nay đi với em L hôn mỏi mồm quá L-)
thằng C bảo vậy
- Ấy ... chú cứ nói thế nào ấy chứ .
thằng Glad lên tiếng rồi quay sang con cò đi kiết _Chica nói tiếp:
-Mình hôn mãi có thấy mỏi mồm đâu bé nhỉ ?
rồi cười nham nhở , thế là cả bọn trong nhà cùng cười . Mình cũng cười .
Nhưng mà một lúc sau mình thấy thật vô duyên éo tả được . Chúng nó có miếng thì chúng nó khoe , rồi cười với nhau . Dưng mình cũng cười theo thì đúng là ...
Đêm nằm vắt trán nghĩ lại những mối tình _thật sự _đã qua và mối tình gần nhất . Thì ngẫm ra mình chia tay H cũng 4 năm rồi chứ ít à . Mẹ ... 4 năm cứ qua vèo vèo . Giờ mình còn là sinh viên , nó thì sắp làm giảng viên ...
Mình đổi thay quá nhiều , còn H thì vẫn thế ... hơn mình 1 tuổi mà nó lúc nào cũng hồn nhiên như con điên .Ngày chia tay cũng mưa mưa ,môi mặn đắng nước mắt như các câu chuyện sến mà mình vẫn hay rè bỉu . Nhưng mà phải nói cái không gian đầu con dốc với cây xanh um tùm ấy có vẻ như chờ để chứng kiến lần chia tay đầu tiên . Mưa cứ từng giọt , từng giọt rơi xuống những chiếc lá gì mah nhỏ li ti ấy ... xuống dốc là con đường hun hút và bóng H dần dần trôi ... đến khi không nhìn thấy cái cánh tay đưa lên cố đỡ những giọt nước mắt nữa . Ta hiểu ... thế là hết ! mặc kệ những lời thủ thỉ của không gian ...
Hồi ấy thì thật mình cũng chưa phải ko còn yêu , cũng chả thể mê được con nào khác ... Thế mà dường cái tính thích dở dang còn hơn là chấp nhận cúa mình lại làm nên một kết cục ko trọn vẹn mà có hậu .Dù lúc ấy với H là quá tàn nhẫn . Vì vậy mình từng thề là 3 năm sau ko yêu con nào nữa .Nhưng đúng là cái số nó thế ... mình lo bỏ mẹ lên được vì lỡ hứa suông với chính bản thân may mà 3-4 năm nay đụng chạm toàn con dở hơi , nói chuyện được , khôn 1 tí để hiểu mình đang nói gì , nghĩ gì thì ...xấu . Xinh thì ngu mà lại ko chịu chấp nhận rằng mình ngu . Nói [em ngu bỏ mẹ lên được] thì tự ái ,nói đúng thế mà tự ái nghĩa là làm sao ? (:|
Đấy là chưa kể mấy con vừa ngu vừa xấu

Song hành với thời điểm ta trở về đúng nghĩa con người mình như bây giờ là lúc ta bắt đầu cảm nhận sự cô đơn rất rõ . Nhưng cũng may về đúng nghĩa mình thì ta thừa sức làm đẹp cuộc đời qua lăng kính của sự tưởng tượng và đối thoại với chính bản thân .Tất nhiên là đôi khi bọn bạn hôn hít sờ mó nhau trước mặt mình là lúc ấy thì cũng tủi thân thật .Không phải tủi thân vì hành động của chúng nó mà là vì cái cách chúng làm việc ấy nó toát lên toàn tình yêu . TRong khi thì nhớ ko nhầm mình toàn ngủ với mấy con mah nghĩ đến hôn là thấy hãm tài, chỉ làm mỗi cái việc ấy cho đỡ bức xúc là ... lăn ra ngủ .Chẹp ... nói chung chả sung sướng gì như bọn nó vẫn tưởng .Thể xác với mình đúng là rất quan trọng nhưng cái đầu tiên là cái nhìn đầy tình yêu rồi mới chuyển sang nhục dục thì ko có .Đời hãm thế là cùng ! :((
Dạo đây bọn nó bảo [mày đã ko có người yêu còn khó tính như ma , con éo nào cũng chê] .Lúc đầu mình cũng nghĩ mình hâm mẹ nó rồi nhưng bình tĩnh nhìn nhận lại thì là tín hiệu tốt cũng nên :| vì bắt đầu có vẻ như mình ko quan tâm đến bề ngoài mấy thì phải . Chỉ cần là chân đừng có ngắn , ko thiếu bộ phận gì , làm chủ được giá trị của bản thân ..v.v.v.Khôn thì phải biết ít nhất thể hiện điều muốn nói chính xác qua ngôn ngữ , khờ thì phải biết [khờ cũng có phước của khờ ] . Đại để thế .À quên ... tốt nhất là nom gợi tình 1 tí ,ý thức sex đàng hoàng thì đảm bảo hạnh phúc lâu dài hơn .Mà thế có khắt khe quá không nhỉ ?
Thôi cứ chờ xem 2 năm nữa ông mà ko hôn được cái nào cho ra hôn thì kể như cho bà già chọn vợ :( .Bà già hiểu tính mình thích cái form mắn đẻ nên chắc chọn đứa để duy trì lòi giống sẽ ko tệ !
chứ như hôm vừa rồi mình nhắng với con chíp chíp 17 bà già la toáng lên vì cái tội con ấy chả biết trước sau , vô duyên ko thể tả .Thì chả nhẽ mình phân bua là mình nhắng với nó thì bà già càng cáu . Thôi tốt nhất lần sau nên dẫn về nhà 1 con già đời một tí cho chắc cối . Nhưng vấn đề là bao giờ ? bao giờ ?
(lỡ nói phét muộn nhất là tết năm sau rồi ... cố lên , cố lên hs ... ko thì trưởng họ như mày bị các em cười thối mũi )
Tổng kết lại chuyện tình ái ... thì dạo này mình lăng nhăng rất nhiều ... con nào cũng thích , chả con nào giống con nào .... phải nói dạo này dễ rung động đi
Con thì mình thương nó hơn cả mình cũng nên , nhưng với nó trong trẻo wá ... không dính nhiều đời vào với mình . Con thì yêu lắm , nhưng chả thương tí mẹ nào , mình rất vui vẻ và ham muốn khi bên nó nhưng ko có cảm giác bình yên
..v.v..v Nhiều con nữa .. .Tóm lại là con nào lấy làm vợ cũng okie . Tự dưng mình thấy là đời mình sau thế nào hoàn toàn do quyết định lấy vợ và do con nào chủ động chộp mình trước .Ôi mình bỗng là 1 con gà con bé bỏng cho bọn mắt xanh mỏ đỏ nó dèm pha nhau b-)

Thôi tạm gác lại chuyện tình ái vì nó rất dài dòng

Giờ thì mình đang phiền muộn chuyện học hành , chơi bời và tìm thăng bằng nơi bản thân
Mình cứ ổn định thì chuyện học hành quá muỗi . Không phải chủ quan nhưng mà học để cho ổn thì nói chung là được
Cho nên bây giờ cần nhất là ba c''ai chuyện chơi bời phải được xì tốp , mà xì tốp được lại chưa chắc đã do mình có thể quyết định . Độ mấy năm nay chuyện này vẫn vậy ... là do mình ham chơi và chưa đủ bản lĩnh + cái mồm nguỵ biện trắng thành đen .
trước mắt chỉ cầu cho ngày mai tốt lành
rồi ngày sau tốt lành ít ra từ giờ đến tết
Hay mai cho con trúng con Loto nghe có vẻ hợp lí

Đứa nào nhỡ có vào đây đọc thì làm ơn cầu dùm tao mấy ngày tới đây may mắn nhé
tao cũng cầu cho đứa nào tử tế với tao may mắn !
và nhỡ có anh (chị) bạn nào định rủa em xui xẻo thì yên tâm tớ cũng cầu bạn bình yên mà nhận ra rằng ...bạn đã sai lầm ! :D

Sún
26/11/2005, 13:58
Pink : anh nghĩ box này nhiều thơ văn hơn box í :D
tramy : ý gì đây cháu gái ? :-?
hỏng xôi chè ? chả nhẽ chú phũ thế cớ à ? :-? :D
nhẹ nhàng lắm đấy :P :D

Sún
16/12/2005, 14:29
Những chặng đường...

1/
Buổi chiều , lất phất mưa , thưa thớt người qua lại .Không có cái trong mát của những giọt nước , mà thay vào đó là sự oi ả đến khó chịu.Cũng chẳng có gì lạ khi trời nắng nóng mà đổ mưa thì hấp hơi ngột ngạt thế
Tôi vào một quán nhỏ , tìm 1 góc nhỏ ,kéo nhẹ chiếc ghế gỗ cũ kĩ ra ngồi. Ở đây tôi có cảm giác mình bị lãng quên , tức là tôi có thể nhìn mọi thứ xung quanh mà không ai biết sự hiện diện của mình ngoài cô bé phục vụ và chính bản thân .
Gọi cho xong 1 ly đen nóng và vài điếu thuốc để đốt từ từ thời gian.Tôi nghĩ về H _ một cô gái quá đẹp .Thật tình mà nói tôi bị cô ta đánh chết ngay lần đầu tiên .Thốt được lời thì thầm này ra , tôi cũng phải cố nhấp lấy một ngụm.Vâng , tôi rất ngại thổ lộ tình cảm của mình ,nhất là khi tôi không chắc chắn lắm về sự kết thúc của việc bị đánh gục chóng vánh này.
Về bản thân , tôi luôn nghĩ mình xứng đáng nếu may mắn H cũng để í tôi , kể cả là si mê tôi thì tôi cũng không hề tự ti chút nào. Tôi có những góc khuất đủ quyến rũ lâu dài một cô gái.Mẹ bảo tôi vậy và tôi cũng tâm niệm vậy
***
Cách đây ít hôm tôi bỏ học trên trường mò về nhà ,vì tôi không thể tập trung được điều gì khi ngồi trên lớp ,cứ như có tầng tầng lớp lớp âm thanh bao phủ xung quanh.Nó không tác động tới đôi tai của tôi nhưng làm tôi cảm thấy rất rõ không gian như sắp vỡ òa.Điều gì xảy ra thế?
-thôi , phó mặc cho giác quan của mình.
Tôi lẩm bẩm vậy, rồi đứng phắt dậy đi về .
Thực ra tôi không chủ định đi về mà chỉ cố thoát ra cái không gian đấy thôi. Nhưng tôi không có nơi nào để đến ngoài căn gác xép của mình mỗi khi mất phương hướng .Tôi có niềm tin vào những điều tốt đẹp nhưng tôi đang sợ hãi với ý nghĩ ấy .Tôi nôn nao quá.
***
-P. em đợi anh lâu lắm rồi !
Từ từ ngẩng mặt lên,H ngồi bệt ở gốc cây dâu da cố lốm đốm nắng đung đưa dưới sân và hằn lên mặt cô ấy.Tôi quên phéng luôn cả sự nôn nao của mình trước đó .Hẳn nhiên tôi thấy mắc cười giác quan cảm nhận của mình hôm nay sai toét
-lâu chưa?
Tôi thường phản xạ cực nhanh với những bất ngờ không dự báo trước.Vì tôi luôn bỏ ngỏ nó như một sự hiện diện tất yếu ,bình thường.
Lẳng lặng quay lưng mở cửa ngoài và cửa trong , cũng không ra dắt xe vào sân dùm H.Với tôi , những điều như thế chả quan trọng gì , nếu rõ tôi thì H phải tự dắt hoặc nếu thích tôi dắt thì nên nói hẳn để tôi biết .Tôi thấy nét mặt H chẳng ngạc nhiên với điều ấy , như không có điều gì xảy ra ,tôi thầm cười. Cũng là cái chuyện tôi cứ thấy rởm đời thế nào ba cái việc nhỏ nhặt chả quan trọng gì nhưng đôi khi các cô gái cứ hay đem ra so đo nó để bây giờ thành cái thông lệ. Mà tôi thì rất ghét thông lệ. Tôi cũng chả biết tính tôi thế hay vì nó là thông lệ nên tôi phản kháng nữa. Nhưng có một điều tôi thầm cười vì H đã nghiễm nhiên bị hút theo lối sống và suy nghĩ của tôi
***
Thả người phịch xuống cái rạt giường , tôi hỏi bằng cách hất hàm , đôi mắt sáng rạng lên nhằm tạo chút thoải mái , vui vẻ :
-sao? việc gì lại dở hơi đến nỗi mới quá trưa tí đã mò đến đây? may mà tao chán học về nhà mới gặp đấy
-Thế tự dưng cảm thấy nhớ thì đến không được à?
H lảng cái mặt ra cửa sổ , sắp cười đến nơi. Xin đừng ai hiểu nhầm đấy là biểu hiện thẹn thò(nếu có hiểu thế ). H với tôi vẫn thường cợt cợt thế. Với tôi thì đó là cách duy nhất để những thằng nhút nhát như mình nói lời thật qua chuyện như đùa.Nhưng cái cách nó nói và quay mặt thế thì cảm giác của tôi là muốn hiểu sao cũng được.Thế mới khổ !
-mẹ , con này càng ngày càng xí xớn.
Tôi nghĩ trong đầu như thế.
-Cũng may mình liên tưởng được cái nhớ này nên đang học phải về ngay.
Đáng ra tiếp theo sau phải cười phớ lớ để che đậy những hàm í không xác định. Nhưng khổ một cái nỗi tôi hay nhạy cảm với không gian.Tôi không thể cười với cái không gian chỉ 1 trai và 1 gái trong buổi quá trưa vắng vẻ yên tĩnh đến vậy
tôi chúi mặt nhìn xuống nền nhà suy nghĩ.Nó chỉ kéo dài trong tích tắc khoảnh khắc này
-Thôi kệ bà nó , bố bảo nó dám chắc chắn điều gì ấy mà vênh mặt lên. Đến đâu thì đến... không lo gì cả , bình tĩnh lại ngay
Tôi tự chấn an mình thế.
- Thế có cảm thấy cái nhớ của em L đêm đêm gọi phone cho không?
Nó hỏi ất ơ thế.
-Thôi xong tôi rồi , sao nó lại biết chuyện con L chứ ? chả nhẽ chị em hay bạn bè gì nhau xỏ mũi mình?
Cũng phải nói thêm là dạo này có 1 con gọi là L, phone làm quen và đêm đêm hay phone nói chuyện. Lúc đầu thì chỉ nghĩ nói tào lao nhưng sau nói chuyện thấy hợp và thi thoảng có lần dẫn câu chuyện đi rất xa. kể cả tâm sự !
Tôi không thể có phản ứng gì.Giọng nói cứ ư ứ trong cổ họng.
-Anh chắc không nghĩ có cái lúc thế này nhỉ?
Kì quái ! H hỏi với cái giọng cười mỉm , có vẻ vui , đôi mắt nhìn tôi rất đằm thắm như vuốt ve con gấu bông .
- Trong cả những câu chuyện của anh với L , khi thành thật nhất anh cũng nhắc tới em. Không uổng công em lẳng lặng theo anh và tiếp cận anh.Vì cái thứ nhút nhát và tinh vi như anh em phải mở đường.Anh biết không ?
Tôi chết lặng người , trí não vẫn còn hoạt động đủ để suy diễn H phone làm quen mình rồi.Trời ơi , lúc ấy cũng linh cảm thế rồi mà sao không dám nghĩ thế? có phải đỡ hớ không
Tôi cười nhạt ra vẻ không bất ngờ lắm nhưng thực chất còn biết làm gì ngoài cái việc ấy?
-Mà em nghĩ là anh biết thừa mà cứ giả vờ như thật
Tôi phản ứng nhanh và hả hê một cách lạ thường , như vừa lừa được ai đó
-Thế sao nào? tao vẫn thích là 2 người. 1 em thì tâm sự đêm đêm hay ho phết , còn hứa nếu gặp cho ôm 1 cái , 1 em thì...
Cười thôi ,hết í rồi , biết làm khỉ gì nữa.
Nói thêm là vào đúng kiểu của tôi , bất kể già trẻ tôi có thể cợt đùa tán tỉnh tuốt.Không đùa !
-Thế sao dám ôm không?
cười nhăn nhở , H dựng thẳng cái người lên .Thách thức. Không khí bỗng trở lại những lần cợt đùa trước. Phí quá ! tôi cảm thấy thế.Nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt H
Đứng dậy định đi ra ngoài như kiểu phản xạ bắt buộc . Tôi bỗng dưng xẹt cái ý nghĩ...quàng tay qua người H.Định bụng bỏ ra ngay và cười cầu hòa thì xong chứ chả chết ai. Nhưng những cái chạm tay chỉ là dự định.
Khi quàng qua người H tôi cảm giác như mọi thứ đứng im hết lại ,nét rạng ngời trên mặt chùng xuống.Không có điều gì thúc giục tôi , không có điều gì tôi suy nghĩ trong đầu , tôi chỉ biết tôi không được phép bỏ tay ra. Tôi bắt đầu cảm nhận được sự hòa mình vào vòng tay tôi của H.
-H à , sao em tuyệt vời thế ?
Tôi ghì cằm mình vào đầu H và tự nghĩ
H nấc lên từng hồi , tôi nhận biết rất rõ , và để nhịp tim mình cũng đập rộn ràng .
-Đừng nói gì , để anh làm chủ đi.
Tôi nói nhỏ như khẩn cầu ,một cách trìu mến như thế, như thế.
và chúng tôi lặng im để nghe tiếng thổn thức trong từng hơi thở . Suốt một chiều...

Sún
19/01/2006, 01:27
triền đê nguyên một màu gió ,cỏ may vẫn cứ ngút ngàn ,em về nào đâu đã nhớ .tôi xa suýt nữa thì quên...

con bé chia xa lẳng lặng ,tôi ở lại thầm nôn nao,nấc lên bao nhiêu lần nhớ,chớp mi gọi hương hôm nào...

con bé hay bị tôi mắng ,có lần chờ tôi đến khuya ,thương muốn ôm ,ghì lấy nó .Mà ngại ngàn sao trên kia...

thường tôi ghét nhất khờ dại ,cộng dễ thương là nhức đầu .Tôi mềm mỏng như dao cứa ,với nó thì không hiểu sao...
không thể hiểu sao lại vậy ,gọi tên thôi đã yên bình ,mỗi lần vậy tôi đều khẽ ...thả tiếng cười cho mây xanh


em này quên gì thì quên
"anh ơi " nhớ gọi thay tên một người ...

Toàn giật mình mỗi khi đi đường nghe giọng trẻ con phụng phịu tiếng ' anh ơi ' .Mà bẵng lâu lâu rồi chính mình cũng chả để í là không còn được giật mình đúng nghĩa .Cứ rời nó ra là như xe xuống dốc đứt phanh .Tiêu đời rồi ! :| Mỗi lúc thế này chỉ thích cái mặt buồn như con ngố rừng ấy ngồi cạnh .Bởi với anh từ hồi nào đến giờ sự chia sẻ của một nguời khác anh qua ngôn ngữ là vô nghĩa !!!
anh cần thế thôi ...

Sún
24/01/2006, 03:39
"...đằng sau đôi mắt kia là điều gì, có thể có cách nào biết được không, có thế có cách nào một con người hiểu được một kẻ khác chỉ qua một câu chuyện ? Tôi chưa bao giờ tin vào các tự sự, chúng không tiết lộ được bản chất, chúng chỉ đặt một dấu chấm hết cho sự tìm kiếm bản chất, tôi không muốn nghe, chúng chỉ khơi mào cho sự bắt đầu của hành động bắt chước không ngừng nghỉ những ước lệ của kẻ khác, lấp đầy cái tôi trống rỗng ít ỏi của con người. Người ta cần phải hội đủ sự thông minh tuyệt vời và khả năng tự vấn để tự sự trở nên không giả dối, chưa nói đến có ích. Tôi chưa gặp ai làm nổi điều đó, bao gồm cả bản thân tôi. Tôi đã rơi vào chủ nghĩa hoài nghi từ lâu. Mặt khác, tôi nào có thể trả lời không. Tôi im lặng ..."
Larra

chicken_girl134
25/01/2006, 16:45
ac.........ghe we 8-} 8-}

Sún
27/03/2006, 12:08
hồi xưa gặp chị ,mới hơn 1 năm chứ mấy .Lúc ấy chị sắp lấy chồng .Nói thật chả hiểu chị thấy thế nào chứ em thì cũng ngã ngửa :| Thẳng thắn ra là chị kiếm được ai hiểu chị hơn em từ xưa đến giờ là quá khó , mặc dù em biết chị thông qua nào có nhiều gì , chỉ dăm ba câu chuyện ất ơ .Nhưng cái vẻ mặt hào hứng mỗi khi chị em mình nói chuyện nói lên rất nhiều điều ...
Lần đầu là em về trường cấp 3 , được mấy thằng ku kêu lên làm quản lí forum của trường . Tính tình em khi cảm thấy mình đang ở nơi thuộc về mình thì ngang ngạnh và ăn nói ngang tàng phải biết .Nhưng hay dừng chân ở những con chữ chứa nhiều sự tư duy và chiều sâu nội tâm . Về nghệ thuật thì chị chả có năng khiếu mẹ gì nhưng chị khá am hiểu và đối đáp luôn chừng mực làm kẻ khác luôn có 1 sự tôn trọng nhất định ,tất nhiên là em cũng không ngoại lệ .Nhưng em chú ý hơn là ở điểm mỗi khi chị đùa với những nguời hay đưa câu chuyện đùa đi xa thì chị cũng cho đi ... xa tít luôn :x
Bắt đầu em cợt nhã trong ý nghĩ của những câu nói, còn con chữ thì vẫn lịch sự như ai . Cứ tung hứng mãi thế ... chị em mình bắt bài nhau ...
em mà ngồi sau màn hình hay cuời thầm thì không lí gì bà chị lại không .Nhất là khi chị em mình ngồi chơi trò đoán tính cách và phỏng đoán suy nghĩ nhau ...
Rồi lần Hiệu Trưởng trường cũ mời BQT về trình bày về website , em thì trình bày cái con khỉ gì , về chỉ soi các em xinh xinh rồi té .Nhưng hơi bất ngờ là chị nghỉ làm hôm ấy , thế là ngẫn ngờ chị em mình lại ngồi đối diện nhau .Trăm nghe không bằng mắt thấy .Chị đẹp , nói chuyện dễ mến vãi lúa ạ :x

Em có quãng thời gian cảnh báo chị rằng : Chị chắc là sẽ ngoặt sang hướng đã chọn ,nhưng nếu chị chưa thật sự dừng chân mà có thể sống như thế đến hết đời thì ...
chị đã bảo : tao đến từng này tuổi rồi .Dù có cái gì chắc chắn còn chưa nói lên điều gì nữa là mày hỏi ất ơ thế .mà sao mày hỏi vậy ?

haha
thôi , câu hỏi ấy thì cho em ngược ... em mà dám trả lời sự nghi vấn trong câu hỏi của em chắc :))
Nhưng được cái sau cái hôm cuới chồng chị em vẫn thi thoảng trò chuyện vui vẻ , nhưng không nói đến những góc khuất có phần hơi hoang tính của chị nữa mà toàn nói chuyện của em . Cũng may thằng chồng chị yêu từ hồi PT , dù có đôi lần đổ vỡ nhưng dù sao lão ấy yêu chị vãi đi . Nhưng em lo lo là chính yêu lâu , khi nhận ra mình bị lãng quên điều gì thật là mình quá lâu thế mới khổ .Em quá lanh chanh có khi vô tình làm sống nó dậy chăng ? amen là chị cũng bản lĩnh , chắc đè chết nó ngon lành :)
...sau thời gian chị nghỉ đẻ , em cũng bận túi bụi chả liên lạc gì
Hôm nay mắt nhắm mắt mở chị lại gọi hỏi han và nói chuyện sinh con gái và đặt tên bé gái

...
em kể chuyện yêu đương nhắng nhít của em .bà chị vẫn cái thái độ lắc đầu ngao ngán .Phán ngay 1 câu mà em từ lâu không dám thốt lên .Sợ nó là thật
"Có những nguời phụ nữ quá quyến rũ mình , mà lại không đủ yếu tố làm nguời yêu hay vợ .Em có cảm giác thế đơn giản là em không có được bình yên hay chia sẻ ở nguời phụ nữ đó .Chị nói tiếp thì em lại ngụy biện ,nhưng chị chẳng tin lại có điều như em nói tồn tại .Tỉnh lại được rồi đấy ..."

** , nếu là vậy thì ...

em hiện giờ vẫn chưa thể chấp nhận được í nghĩ ấy ! :|
dù sao , dek cần gì sau này cũng được , miễn là vào lúc này , trong ý nghĩ thôi cũng được , em chả buông cái gì ra hết !
Vợ thì vẫn là vợ , nguời tình vẫn là nguời tình

Luôn dành cho sự tôn trọng như thế !
(giờ không nghĩ bậy đâu :)) )

Sún
06/04/2006, 00:16
Lâu lắm mới đến cuối ngày có cảm giác như hôm nay...

Cũng tại vì con em gái út .

Với mình thì từ bé nó được nuông chiều... hay nũng nịu đòi hỏi rất chi là ngứa mắt. Mình lại không thuộc tuýp có thể châm chước cho cái tính đành hanh dù là còn nhỏ. Bởi hơn ai hết , rút kinh nghiệm từ chính mình , khi lớn lên hay để lại những tiền lệ rất khó sửa .Nên là khi nó còn bé , cách đây độ vài năm mình triệt để áp dụng kiểu cứng rắn để hi vọng sau này khi nó đã lớn và nhạy cảm thì không phải cứng rắn nữa.Khi ấy mà cứng không khéo không phải biện pháp hay
Đổi lại mỗi khi mình nói gì , nó đều sợ hãi , mình quát gì trong nhà nó cũng giật bắn mình. Và khổ hơn nữa là mỗi khi nó muốn làm gì đếu đưa ánh mắt sợ hãi nhìn mình xem mình có đồng í không? bất kể việc đó nên làm hay là không nên làm . Nghĩ cũng tội cho nó , nhưng rồi sau lớn lên nó biết mà.

ý nghĩ của mình về con người nó là có trí tuệ hơi ngu và không làm được gì . Đấy là xét ở thời điểm mình còn 16 tuổi ,hay đánh giá việc này qua mỗi lần mình giảng toán cho nó mà đến là cực hình b-(
Nó lớn lên giống y như con chị nó là hay tự ti. Vì nghĩ ở ngay trong nhà 3 anh em với nhau , mình học tốt các môn tự nhiên thế nào mà sao chúng nó í ạch đến khó hiểu. Tất nhiên so với thiên hạ chúng cũng không đến nỗi lên lớp phải xấu mặt những Người đẻ ra chúng.Cứ mỗi lần làm sao nó lại hay phụng phịu với Mẹ rằng : sao mẹ sinh anh T ra như thế mà con với chị Th lại chả được tí thông minh gì?
Hình như nó cố gắng để làm kéo dài sự hi vọng của Cha Mẹ từ mình tiếp tục diễn ra thì phải :) Nó buồn vì nó đã từng nghĩ nó không làm được chăng?

Ấn tượng về điều gì lanh lẹ từ nó chỉ là nó cũng ghê gớm lắm .Cho nó đi chơi cùng , bất kể mình nói chuyện với con nào nó đều lắng nghe và về... bẩm Mẹ b-( .Đi chợ thì từ bé căn cơ từng đồng , tiền mừng tuổi tỉ mà được đi đâu xa không dám ăn ,chỉ mua đồ về cho nhà và mọi người :)

Bố thì khỏi nói , từ bé thằng anh không bao giờ đối diện Bố , không nhảy vào lòng , không xin tiền , không xin đi chơi... nhưng nó là ngoại lệ. Bé tí tuổi đầu đi học ra nắng có sao đâu mà bắt nó đeo khẩu trang , mũ nón như Ninja vì sợ nó... đen da :-&.

Mình đã từng rất lo nó khi đi học xa nhà. Mình từng bảo trước khi nó vào Cấp 3 là mình học xong.Tất nhiên như vậy là mình có nhiều ý nghĩ để làm điều gì cho nó.Nhưng bây giờ thì...
Vẫn lo như thế , về nhà lần nào cũng hỏi mấy đứa hàng xóm xem nó có gì không. Chỉ thấy bảo nó ở nhà đành hanh thế chứ ra trường hiền khô anh à

...
Cách đây 1 năm mình vô tình đọc được 1 đoạn dạng như kiểu nhật kí ngày nó viết trên máy tính. Nó viết hồn nhiên thật , mình cảm nhận được từ cách dùng từ lẫn ý nghĩ diễn đạt mà đặt vị trí dù không phải em gái cũng đáng yêu lắm. Rồi xuống hỏi Mẹ xem nó học văn thế nào thì Mẹ nhíu mày cười tươi : Nhà này truyền thống văn dốt từ hai đứa chúng mày nhưng không hiểu sao con này học văn khá lắm
Mình gật gù té lên đọc tiếp...
Đâm ra mình lại lung bung cái ý nghĩ phải chăng mình chẳng hề quan tâm đến nó hay sao mà em mình nó học XH tốt lại để Mẹ hướng cho nó học tự nhiên thế là sao? Mẹ thì không biết gì nhiều , chỉ biết thúc con học thì đâu nói.Mình làm anh mà để thế không khéo hỏng hết con em

Hôm qua lại lò mò lên dd trường cấp 3 cũ , vì mình mới hỏi nó lần về nhà là nick nó là gì
Click view bài nó viết...
thì ôi giời ơi...:-SS

nó còn vào box mình có type một mẩu truyện ngắn gọi : anh trai ơi :) em đây...
chưa bao giờ nó gọi thế thì phải. Tôi biết mình lúc ấy sững lại rất lâu , nhưng không muốn viết lại cảm xúc khi ấy...

...
Nó viết về bạn bè , viết về lớp ,viết về một ngày bình thường của nó...:x
Văn nó khác hẳn văn mình. Mình viết văn mang màu sắc hơi hoang dại , ngôn ngữ gai góc.Dù tính chất cũng là hướng đến hi vọng thôi.Nhưng nó từ đầu đến cuối , không cần to tát , nói những từ , những câu hết sức bình thường mà ấm áp. Kể cả anh , vốn hay dè bỉu thứ thơ văn nhạt toẹt và sến cũng hiểu rằng , đôi khi từ yêu thương đến yêu thương không cần qua bất cứ một công đoạn nào !Mình nhẹ nhõm lên rất nhiều
nó cũng như mình , không bao giờ nói về mặt sau của gia đình.Không phải là không dám nói mà đón nhận nó vào , và không muốn nó tuột ra nữa . Những mặt mà chị nó gặm nhấm nhưng chưa thể thoát ra.Nó có cách yêu thương rất khác của nó mà mình cũng cần phải học tập.Vào độ tuổi của nó mình làm sao biết và chấp nhận những điều...
Mình còn lo nó có thể vì nhiều chuyện mà đâm có những suy nghĩ theo kiểu suy luận tương quan đến nhau...Nhưng nó hiểu , có những điều trong bất cứ mọi hoàn cảnh , phải giữ những điều cho riêng mình thì mọi thứ xung quanh lúc nào cũng có thể trở thành tốt đẹp :) Tối thiểu và đủ cho anh em mình có một gia đình.Bố Mẹ yêu thương thế ... mọi điều khác thì nhỏ quá còn gì ;)
mà cái chuyện lần trước anh về rùm beng lên.Đừng để trong tâm trí em nhé.Vẫn còn có rất là nhiều những người đáng kính trên đời.

...

Có nhiều cái muốn nói ra mà đôi khi chẳng cần.Em nhớ khi nào muốn nói gì...nhớ gọi : anh trai ơi ...( :(( )
là anh biết rồi
khi nào anh nhìn em thật lâu ...

em gái càng lớn càng cao và xinh. Đừng bao giờ là những cô gái lặp lại trên cửa miệng người khác.Với con người điều đầu tiên em nên cố gắng là làm một người phụ nữ lớn _đời thường , trước khi ép mình phải cố gắng điều gì khác :x

N_lu8X
27/04/2006, 10:21
ặc ặc ....nghe chuối wá
Bác hoasung có tâm sự hay sao mà thấy văn thơ tuôn ra lai láng như máy nước vậy ;))

Sún
27/04/2006, 16:15
@ : ừ , tâm sự ... nhảm :-<
---------------------------------------

....

em cho tôi mượn bàn tay , ép lên mặt ngủ đêm này nữa thôi .Mai này em có xa tôi , sờ tay lên mặt tìm đôi ngón buồn ...:|
.....

Sún
29/04/2006, 13:13
Không đề

Chán nhỉ &#33;
Khi bắt đầu làm thơ tôi luôn tự nhủ :
"Viết những tâm sự ra thành thơ "
Chỉ cần vài ba cái âm vần vớ vẩn
Chí ít cũng có một bài thật dở để coi

Hôm nay tôi tưởng mình rơi vào đêm
Thì ít ra cũng viết được một bài thơ mà đọc lên như người mù chống gậy cẩm nhận cuộc sống
Nhưng mà không &#33;
Tôi cuống cuồng lên tưởng mình hết sống rồi

Để tôi tính thử xem
1 ,2 ,3 ...
Thôi chết &#33; đếm ngày trôi cũng không nổi
Tôi lại rơi vào cái trống rỗng của đêm
Cái trống rỗng dường nằm gọn trong một mép môi cười

Chỉ vô tình 1 tẹo thôi
Tôi chẳng phải sợ cái trống rỗng ấy đâu
Đương đầu mãi sao mà sợ chứ ?
Môi bất chợt bật lên tên em
(như rất bình thường gậy va vào gậy kêu đánh " cộc " )
A ... ra là tên em trong tôi như bản năng
(Tâm linh một tí thì tôi cho là từ kiếp trước )

Thằng em nhắn cho dòng tin bảo :
"anh quên đi sống cho nhẹ người "
Ngơ ngác tôi chẳng hiểu nó nói gì cả
Tôi nghĩ Nhớ thì là nhớ cái ở xa xôi ...

Nếu mà để gán cho người nào nỗi nhớ
Thì tôi gán cho rất nhiều người
Nhưng hình như ý của thằng em nó nói
Là tôi quên đi người mà tôi chả bao giờ phải nhớ
(có thể tôi nguỵ biện lung tung )

Không có nhớ thì hiển nhiên không có khái niệm quên
Vì ai đó ở rất gần mà tôi không thể nắm bắt
Tìm mãi rồi -không tìm được
Đọc thơ nhiều người thì đoán là ở trong tim
Vậy thì người đó có thể núp trong ngực
Sờ thử cái xem ...
Da dạm , máu vẫn lưu thông
Vẫn bừng bừng sự sống

...
Có nghĩa là
mình vẫn sống
và người trong đó vẫn sống
Thế thôi &#33;
Đủ lắm rồi

Sún
02/05/2006, 21:47
Deep

http://ttvnol.com/uploaded/iron_monkey/meeman.jpg

Sweet
http://www3.ttvnol.com/uploaded/iron_monkey/toghether.jpg


về gặp T.H lại nhớ thời cùng H "K"

Đờpi đúng là trớ trêu thật .Lần rung động đầu tiên trong đời với H thì hôm ấy đi sinh nhật thì lại trùng sinh nhật thằng bạn thân .7 năm không gặp , không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào thằng bạn thân nhất , trùng ngày tháng năm sinh với H lại đang ... tìm hiểu H :| ...=))
giờ khác thật nhiều .Cuời khóe miệng ít buồn hơn xưa .Cao thêm một chút và vẫn đẹp chân chất như ngày nào &#33;
Vẫn thích nước da trắng ngần và cái cách tiếp chuyện vẫn cực kì kín kẽ .Nhưng chỉ mất một tối để chúng ta mở toang những khó hiểu năm lớp 12 b-)
dù sao cũng là một lần trong đời . Giờ tôi thik H với nó thành 1 cặp thì quả là tuyệt vời &#33; :x

Tôi vẫn nói với Đ là chuyện nào ra chuyện ấy .Cũng chả ngại ngần kể kỉ niệm 2 chúng ta , mà xưa tôi biết chắc nếu H biết tôi như bây giờ thì chẳng thể ngồi chờ đọi như hồi ấy được đâu :))
Nhớ lần cái ngã rẽ chết nguời chỉ vì sự rụt rè của tôi không đưa H về quãng đường xa tít tối om đó , tuột mất cơ hội
Nhớ cái cuời mỉm khi trả áo tôi .Nhớ đến những mùa đông khi đi học sớm ... gặp H đi sớm và lúc nào tôi cũng tò mò tự hỏi : H đi học từ mấy giờ với nhà xa như vậy ? và băng qua cánh đồng trồng rau đó , H từ trong sương chui ra cảnh tượng sẽ ra soa nhỉ ? ..v.v.
nhiêu đó thôi nha .Quá ra là éo le á :D

(9013819)

Sún
06/05/2006, 16:10
thư nguời ta , trả nguời ta .Nguời ta đọc phải rồi ra mơ màng .Đương không cũng rộn tiếng lòng .Đọc đôi dòng , lại đôi dòng say sưa &#33;

Sún
11/05/2006, 15:28
-sao im re thế
- thật sự anh cảm thấy không biết nói chuyện gì .Chả nhẽ nói chuyện thiên hạ ?
-anyway .Vậy em đi ngủ
-okie ,bibi

nhạt toẹt ! Đi qua nguời vẫn không thấy khá hơn .Có lẽ cũng chỉ đến thế !
hmm ... nghĩ mãi cũng không thể hiểu , nguời ta với nhau đâu thể khi dứt một cuộc tình ,nguời lòng vẫn thơm như múi mít , nguời lòng vẫn trắng như hoa huệ được .
Bó gun !
:|

Sún
20/05/2006, 17:05
lần giông gió đầu tiên
một giọt mưa
rồi vô vàn giọt mưa...
lần lượt qua đi
em ở lại

lần thứ hai
hạnh phúc một ngày bão nổi
con đường nào cũng cùng quẫn
trái tim chưa kịp rên rỉ khóc
và lời thệ ước sống ,chết
đưa chúng ta lên thiên thường...

hết bão giông
trả lại những ngày cho mây bay thật nhẹ
thôi em đừng tung tăng xa quá

tôi lo lắng
rất lo
dần xa lời nguyền

tôi đã chạy như điên
nhưng đuổi theo không kịp
ngàn vạn mũi tên
ghim bước chân tôi nằm im trong ngực !

tôi nghiệm ra 1 điều
với một tình yêu đích thực
cái chết , nếu có...
sẽ diễn ra trên thiên đường

thật đau !

pisceslinh
15/06/2006, 15:08
thick' nhất là topic của chÚ sÚng !!!! chUối , nhƯng lUôn chân thật :|.

Sún
22/06/2006, 00:44
Nắng ơi ...

em biết thế là anh yên tâm rồi , ai đời thấy anh online cả đêm lại ngồi chờ xem anh thức đến bao giờ không, anh out rồi mới mess .
Chỉ cần em biết chúng ta không cần nói chuyện đâu , 1 nguời luôn có cảm giác ai 1 nguời đằng sau đang lén nhìn là đủ rồi ,ít ra là lúc này
anh có thần giao cách cảm , biết thừa em hôm qua online nhưng cứ để đấy như mọi lần . Mới mổ xong nên em ít online , nhưng lên lần nào thì anh biết cả .Em có cái thói quen cứ lên line là dạo một vòng các thứ anh từng viết , thì làm gì anh cứ canh ở đó ko nhận ra ;) .Nhưng cái gì về em thì anh mang về đây đố em tìm được =))

Có cái này cho em này


có thể một ngày không còn ngồi đây nữa
không tựa đầu bên cửa sổ

mà cũng chẳng hiểu chờ gì nữa
một vầng trăng chín trái mùa?
hôm xưa...

sợ nhất là những sai lầm
bắt đầu từ những nỗi niềm được dấu kín
khi ánh mắt muốn ngã vào nhau
thì tình yêu buộc phải im tiếng
muộn màng?

tôi thèm vào khi chúng tôi đã già vẫn thướt tha mây trắng
đấy chỉ như một sự thương hại của ai đó cho những người không đến được với nhau
tôi nghĩ : nó có thể thì đó là sự kéo dài nỗi đau
thêm kiếp nữa
sẽ chẳng ai đi nuôi một trái tim dạt dào
để chờ được yêu nhau khi tóc đã phai màu !

Cho nên tôi rất buồn khi không ai biết ...
kể cả em !
vẫn còn nguyên cái cảm giác như có ai phía sau lưng đang khóc
giá em đứng gần thêm chút xíu _trong tầm tay tôi với
có lẽ sẽ bớt rất nhiều những lần đau trong ngực

Tôi nói từ đầu đến lúc này em có hiểu tôi nói gì không?

ông trời vén mây cho em ra đi chứ
tôi là cỏ hoang...

à gọi nắng ơi mới nhớ ... em tập tẹ làm thơ ... câu đầu tiên là [ nguời về môi gọi nắng ơi ] hehe ... giờ anh mới để í là viết về anh =))

Linh :
;)

Sún
29/06/2006, 02:05
Em



có thể phải cả một đời ngồi tước vỏ
mới nhọc nhằn trong hạt nảy ra em

lo xa lắc những hè lộng gió
em chưa bay anh đã cuống lên tìm

những cái duyên anh sợ không muốn biết
chỉ 1 điều thôi đã quá dư thừa

những lúc ai nhìn em lâu quá
xin em cứ làm cô gái năm xưa...

đã có những điều rất lâu mới tỏ
viết cho em rồi mới thấy chán cả thơ !

khi mà câu chữ không sao tả nổi
đôi môi em cười trong mỗi giấc mơ

ô thì những ngày hè còn trên vai áo
giống như em mà em trốn đâu rồi?

may những hàng cây còn kịp thổn thức
anh từng là chiếc lá sắp sửa rơi ...

nếu mà anh rơi tuột vào tháng 6
em ngả vào không, một tiếng cười?